[Thái Hậu Nhỏ Tuổi_] Chương 9

 Tiêu Định Quyền nâng mí mắt nhìn Tiêu Ngô một cái, ánh mắt có chút khó hiểu, rất lâu sau, thốt ra mấy chữ: “Tất nhiên có thể.”

“Ta không đồng ý!” Ta từ phía sau Tiêu Ngô bước ra, nhìn thẳng Tiêu Định Quyền, lại lần nữa nhấn mạnh.

“Ai gia không đồng ý, Ai gia muốn cùng Thái tử đi Vĩnh quốc, vì hai nước nghị hòa.”

Ta rất ít khi dùng tự xưng như vậy, nhưng tình thế bây giờ, thân phận của ta vô dụng, nhưng cũng là tác dụng duy nhất của ta.

Sắc mặt Tiêu Ngô trầm xuống: “A Anh, ngươi đừng hồ nháo, Vĩnh quốc......”

“Càn rỡ!” Ta lạnh giọng cắt ngang lời hắn, ngữ khí kiên định: “Tiêu Ngô, Ai gia là trưởng bối của ngươi, trên dưới sứ đoàn do ta quyết định, hòa thân hay không, cũng do ai gia nói là được.”

Tiêu Định Quyền không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn sâu vào ta, dường như đang thông qua ta, nhìn một người khác, cuối cùng gật đầu.

Ta đoán hắn nên đồng ý, không vì chuyện gì khác, chỉ vì dung mạo ta và Cô Cô giống nhau.

Sứ đoàn cứ như vậy tiếp tục xuất phát.

Tiêu Ngô cưỡi ngựa đi ở phía trước nhất, một gương mặt lạnh âm trầm, không muốn nói chuyện với ta.

Hắn luôn giống như lúc nhỏ, tính khí quật cường, rất cố chấp.

Nhớ rõ mấy năm trước Thất Tịch, ta giật lấy túi thơm trên người hắn rồi không cẩn thận làm rơi xuống ao, hắn giận đến mức một tháng không thèm để ý đến ta. Chính là cái tính khí xấu như vậy, cũng nhờ hắn gặp được Hoàng tổ mẫu thấu tình đạt lý như ta.

Vài ngày sau trạm dịch nghỉ ngơi, ta tìm khắp sứ đoàn đều không thấy bóng dáng Tiêu Ngô, cuối cùng tìm thấy hắn ở bên hồ.

Thiếu niên ngọc quan buộc tóc, ngồi trên tảng đá bên hồ, đang ném viên đá nhỏ.

Gió nhẹ nhàng thổi bay sợi tóc hắn, mặt hồ nổi lên từng vòng gợn sóng.

Ta bước đến gần, cố ý dọa dẫm muốn đẩy hắn một cái, kết quả hắn đã nghe thấy từ trước, né tránh một cái, ta liền chới với vào khoảng không, cắm đầu về phía mặt nước. “A!”

Ngay lúc còn cách mặt nước chưa tới một thước, cổ áo phía sau đột nhiên bị người ta túm lấy, nhấc ta lên.

Ta thở dài một hơi, ta biết hắn dù là cố tình trêu chọc cũng sẽ không thực sự để ta ngã xuống.

“Không hổ là cháu ngoan của ta.” Ta vỗ vỗ nước trên tay, giả vờ thoải mái cười nói.

Tiêu Ngô liếc nhìn ta đang cười vô tâm vô phế, rũ mắt nói: “A Anh, ngươi biết ta đang giận chuyện gì.”

Ta lau sạch nước trên tay vào quần áo Tiêu Ngô, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Những vì sao trên trời lấp lánh, mỗi một ngôi sao đều như thể chiếu sáng con đường trên mặt đất.

“A Ngô, sao trời trên trời chiếu sáng con đường trên trời, còn người trên mặt đất, cũng có thể đi tốt con đường trên mặt đất. Ta sinh ra đã định sẵn số mệnh, hưởng thụ vinh hoa phú quý mà người thường không có, là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ.”

“Cô Cô của ta nói, sự hưởng thụ của người trên, cũng là trách nhiệm, ta không trách phụ hoàng mẫu hậu của ngươi nữa, bởi vì đây là mệnh, nhưng, A Ngô, có vài chuyện, cần ta tự mình gánh vác, chứ không phải mãi mãi bị các ngươi che chở phía sau, không chống đỡ nổi gió táp sóng gió.”

Ta nói xong, từ lòng bàn tay hắn lấy ta một viên đá nhỏ, rồi dùng sức ném ra ngoài.

Từ xa, mặt hồ tóe lên một tiếng, sau đó là gợn sóng không ngừng.

Tiêu Ngô nâng mắt nhìn ta, có lẽ bởi vì chưa từng thấy ta trầm ổn như vậy, trong mắt lộ ra chút kinh ngạc.

Ta nắm lấy tay hắn, cả người hắn đứng đực tại chỗ.

“Tin ta, A Ngô.”

9.

Sứ đoàn vào ngày thứ chín đã đến Hoàng đô Vĩnh quốc, vừa đúng lúc lão Hoàng đế của bọn họ phát bệnh đau đầu, không thể xuống giường.

Ta không biết đây là cố tình ra oai hay thật sự phát bệnh đau đầu.

Tóm lại, Vĩnh quốc phái Thất Hoàng tử đến nghênh đón.

Trong lễ cập kê trước kia, ta từng gặp người này, gương mặt trông khôn ngoan, cao lớn cường tráng.

Hắn nhìn chằm chằm ta.

Lúc đến trên đường, nghe nói vị Thất hoàng tử này là người cạnh tranh hoàng vị mạnh mẽ nhất của Vĩnh quốc, Lão Hoàng đế thường xuyên phát bệnh đau đầu, chính sự triều đình gần như đều do một tay hắn ta định đoạt.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘