Trong lúc nhất thời mọi người đều sợ hãi lùi lại, ma ma kia nhe răng trợn mắt ôm vết thương đang chảy máu, không thể tin được trừng mắt nhìn ta: “Thái hậu, ngươi điên rồi!”
Ta cũng không kịp sợ hãi nữa, vừa giơ kim trâm, vừa lùi ra cửa, tìm đường lui cho mình.
Tuy nhiên vừa mới mở cửa, lại có một bàn tay lớn siết chặt cổ ta.
Người phía sau quỳ rạp xuống đất: “Tham kiến Chiêu Vương Điện hạ.”
Ta nâng mắt lên, vừa vặn đối diện với một gương mặt lạnh lùng như băng, mang theo sát phạt chi khí của người trong quân trường.
Thần sắc ban đầu của hắn là chán ghét, khoảnh khắc nhìn thấy ta, đột nhiên mắt sáng lên, u ám dường như bị quét sạch.
“Sư phụ.”
Hắn khẽ mở miệng, còn ta đứng đực ngay tại chỗ.
8
Tiêu Định Quyền quỳ trên đất, cầm khăn lông cẩn thận lau máu trên mặt ta, cùng với máu trên tay.
“Sư phụ, người cuối cùng đã trở về.”
Thần sắc hắn dịu dàng có chút quỷ dị, khiến lòng ta có chút sợ hãi, dường như người vừa lạnh lùng ra lệnh xử tử tất cả mọi người trong phòng không phải là hắn.
Hắn nhận lầm người rồi.
Một khắc nào đó ta đột nhiên nhớ đến đồ đệ mà Cô Cô từng nói, dường như được gọi là Định Nhi, mà mày mắt của ta, rất giống Cô Cô.
Trong lòng ta sinh ra một suy đoán táo bạo.
Nếu là như vậy, vậy thì ngay giờ phút này, cũng chỉ có Tiêu Định Quyền có thể cứu ta.
“Định Nhi.” Ta thăm dò gọi thành tiếng, thân thể người đang quỳ đột nhiên cứng đờ, một duej vui mừng kích động từ trong mắt sự hiện ra.
Hắn đột nhiên ôm lấy chân ta, tựa đầu vào bên cạnh đầu gối ta, ta sợ đến mức suýt nhảy dựng lên: “Sư phụ, con biết ngay người sẽ trở về mà, người sẽ không bỏ mặc Định Nhi đâu......”
Giọng điệu của hắn vui vẻ như một đứa trẻ.
Đúng lúc này, đột nhiên có người bên ngoài gấp gáp gõ cửa: “Vương gia, Thái tử Điện hạ xông vào rồi!”
Lòng ta kinh hãi, Tiêu Ngô làm sao lại xuất hiện ở biên quan?
Còn chưa kịp để ta phản ứng lại, Tiêu Định Quyền đột nhiên đứng dậy, dường như lại khôi phục sự lạnh lẽo, hắn đi thẳng đến cửa, còn chưa kịp đợi Thị vệ mở miệng lần nữa, vậy mà đã một đao cứa rách cổ họng hắn.
“Ngươi đáng chết.”
Mà Tiêu Ngô cũng vào lúc này vội vàng xông vào, mồ hôi đầy đầu, nhìn thấy ta, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai mắt hắn đỏ hoe, quầng mắt cũng một mảng thâm quầng, hiển nhiên mấy đêm đều không ngủ ngon.
Sứ đoàn xuất phát đã được một tháng, hắn lại có thể đuổi kịp nhanh như vậy, nhất định là ngày đêm không nghỉ lên đường.
“A Anh, ngươi không sao chứ!”
Bóng dáng quen thuộc của thiếu niên, khiến chóp mũi ta cay cay.
Ta sau này mới biết được, là Tiêu Ngô dùng dao chĩa vào cổ, mới ép buộc tướng lĩnh giữ thành mở cổng thành, vội vã đến biên quan.
Tiêu Định Quyền lạnh lùng ngồi xuống chỗ cao, coi thường nhìn xuống Tiêu Ngô, hoàn toàn không có ý muốn hành lễ với Thái tử.
Ta biết mấy năm gần đây Tiêu Định Quyền ở triều đường nói một không hai, ngay cả Bệ hạ hắn cũng không để tâm, huống hồ là một Thái tử chỉ mới mười lăm tuổi.
“Thái tử đây là muốn làm gì?”
Tiêu Ngô kéo ta ra phía sau, nâng mắt kiên định đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Định Quyền: “Thái hậu thân phận cao quý, nếu vì hòa bình, mang Thái hậu của ta gả đi hòa thân, e rằng sẽ bị người đời chê cười.”
Tiêu Định Quyền tùy tiện cầm chén trà, nghịch trong tay.
“Chỉ cần hai nước hòa bình, bổn vương cũng không để ý danh tiếng gì đó.”
Tiêu Ngô cười nhẹ nói: “Chiêu Vương thúc, nếu bởi vì hòa bình, phương pháp nhiều vô kể, hà tất Thái hậu một quốc phải hạ thấp thân phận?”
“Bản cung nguyện tự thân đi Vĩnh quốc, thúc đẩy hai nước nghị hòa.”
Lòng ta đại kinh, vội vàng giật giật tay áo Tiêu Ngô: “Chuyện này làm sao được?”
Tiêu Ngô quay đầu lại, nháy mắt với ta, ra hiệu ta an tâm.
0 Nhận xét