Đế vương trẻ tuổi đã ngoài ba mươi, cùng với thiếu niên phía sau hắn vậy mà lại hành lễ với ta, một tiểu nha đầu này.
“Thái Hậu kim an.”
Ta tùy tiện nhấc tay lên, mày mắt cong cong cười: “Miễn lễ.”
Vị Tú nữ vừa nãy còn ngang ngược đến tận trời lúc này trợn mắt há mồm, biểu cảm đều cứng đờ trên mặt, chỉ lẩm bẩm một tiếng: “Thái hậu...”
Hoàng Đế vừa cho mọi người đứng dậy, nàng ta đã trực tiếp tê liệt ngã xuống đất.
Ta đàng hoàng đi đến trước mặt nàng ta, thở dài nói: “Bây giờ, ngươi biết nhi tử ta là ai rồi chứ? Đúng rồi, ngươi còn chưa nói đấy, phụ thân ngươi là ai?”
“Ta, phụ thân ta, thần nữ......”
Nàng ta sợ đến mức hoa dung thất sắc, lắp bắp không nói nên lời.
Ta nâng cằm cười lớn, tay nghịch tóc, nghiêng đầu vung lên xoay người, nhảy chân sáo rồi rời đi.
Ma ma nghe nói chuyện này, quay về lại là một trận giáo huấn.
“Thái hậu nương nương, Người bây giờ cũng nên ổn trọng hơn chút đi......”
Ta tai này vào, tai kia ra, chỉ nhớ Hồng Liên đã dò hỏi được, vị Tú nữ hung hăng kia ngay trong ngày đã bị đuổi về, khóc thảm thương lắm.
Mỗi khi nhớ lại, ta lại cười rất vui vẻ.
6.
Mấy năm nay Đại Kỳ luôn giao chiến với Vĩnh quốc bên cạnh, các nước khác cũng đều hỗn loạn, không yên ổn.
Nghe Hồng Liên nói, trên triều đường Chiêu Vương Tiêu Định Quyền phong độ đang hưng thịnh, quần thần xem hắn như thiên lôi sai đâu đánh đó, áp chế Bệ hạ đến nỗi không còn uy thế nữa.
Cũng không biết Cô Cô bây giờ đang ở đâu, có bị chiến hỏa ảnh hưởng hay không.
Trong tình hình căng thẳng như vậy, Lễ cập kê của ta đã đến.
Nhưng không hiểu tại sao, lại hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng.
Đúng là long trọng, trong cung ngoài cung đến không ít vương công quý thích, ngay cả phụ thân Dịch gia của ta cũng đến, nương thân ta mắc bệnh triền miên nhiều năm, nên không đến.
Chiêu Vương Tiêu Định Quyền cũng không đến, nói là đang trấn giữ ở biên quan, mấy năm nay hắn vẫn luôn đánh trận, ta cũng chưa từng gặp lại.
Trên yến tiệc còn có một vị khách, là Thất Hoàng tử của Vĩnh quốc.
Hắn tuổi khoảng ba mươi mấy, lớn hơn hoàng đế một chút, râu dài, ánh mắt tinh ranh, nhìn chằm chằm ta, cảm giác này còn khiến người ta không thoải mái hơn lúc Chiêu Vương từng nhìn ta.
“Thái hậu Kỳ triều quả thực bất phàm, bổn vương thay Vĩnh quốc cung chúc Thái hậu nương nương, thiên thu vạn tuế, khai chi tán diệp cho huyết mạch hoàng gia.”
Ta nhíu mày, không rõ nguyên nhân.
Ta sinh ra đã là Thái hậu, Cô Cô cũng nói, đời này ta không có phu, lại có cái gì là khai chi tán diệp? Sinh con?
Không hiểu tại sao, Hoàng Đế và Hoàng Hậu vậy mà đều đang cười nhạt, không nói thêm gì.
Lễ vật cập kê ta mong chờ đã lâu, dường như mọi người đều không hẹn mà cùng quên mất, chỉ có Tiêu Ngô, sau yến tiệc, đến Từ Khang Cung ném cho ta một cái hộp.
Bên trong là một cây trâm vàng, mặt dây là một con thỏ, tinh xảo đáng yêu, chạm vào thấy lạnh lẽo.
Trong cung không ít trang sức lộng lẫy, nhưng phần lớn là Phượng hoàng, tường vân và các kiểu dáng tôn quý khác, chưa từng thấy trâm nào treo con thỏ.
Không biết có phải là ảo giác không, con thỏ đó trông hơi xấu xí.
Cũng không biết là thợ thủ công nào điêu khắc.
Lúc ăn tối, Hoàng Hậu Lý Thanh Dao đến Từ Khang Cung, gần đây nàng rất ít khi ra khỏi cửa cung, cũng ít khi đến thăm ta.
Ban đầu ta nghĩ nàng đến chúc mừng ta cập kê, không ngờ nàng lại đỏ mắt, dường như vừa mới khóc xong.
Thanh Dao là người thân của ta, nàng khóc như vậy, ta lập tức hoảng loạn, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ làm sao mới có thể an ủi nàng.
Lý Thanh Dao lại nắm chặt tay ta, một giọt lệ trong suốt lướt qua má, mềm yếu xinh đẹp.
“Thái hậu, người biết đấy, Vĩnh quốc và Đại Kỳ đang giao chiến, bây giờ đang nghị hòa, Thất Hoàng tử Vĩnh quốc đến, chính là cơ hội tốt, nhưng sứ đoàn nghị hòa, không thể không có hoàng thất đích thân đến, vốn dĩ nên là A Ngô đi, nhưng Bệ hạ bây giờ vô lực khống chế triều đường, nếu A Ngô rời đi, nói không chừng......”
0 Nhận xét