Chỉ là khí chất của Cô Cô thanh lãnh, thần sắc luôn nhàn nhạt, ta thích cười, mắt luôn cong cong.
“Hình như đúng là vậy!” Ta quay đầu mừng rỡ nhìn Cô Cô, nàng bất đắc dĩ bẻ thẳng đầu ta lại, chuyên tâm chải tóc.
Đợi chải xong, nàng lập tức cho mọi người rời đi, nửa quỳ xuống đất nghiêm túc nhìn ta.
“Người thật là, cứ ham chơi không đứng đắn như thế này, làm sao giống ta được! A Anh, người lớn rồi, sau này không thể mãi giữ tính tình trẻ con nữa, hoàng cung này nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng lòng người phức tạp.”
“A Anh, Cô Cô không thể bảo vệ người cả đời, người phải tự mình hiểu rõ, phải nhớ lời Cô Cô nói, bảo vệ tốt bản thân, người tâm tư đơn thuần, đừng lúc nào cũng ngốc nghếch tin tưởng người khác...”
Gần đây Cô Cô rất kỳ lạ, lời như vậy nàng thường xuyên nói.
Lần này, nàng ôm ta vào lòng, nói rất nhiều, ta luôn cảm thấy, nàng dường như đang dặn dò chuyện gì đó, ánh mắt nhìn ta cũng đầy vẻ không nỡ.
Trên thực tế cảm giác của ta không hề sai, bởi vì ngày thứ hai tỉnh dậy, Cô Cô đã biến mất rồi.
Nàng chỉ để lại cho ta một phong giấy viết tay.
“A Anh, người phải nhớ, trên đời này, chỉ có bản thân người là trân quý nhất, nhất định phải bảo trọng.”
Trước đây nàng từng nói, thứ nàng muốn nhất chính là vui vẻ tự tại trong giang hồ, bình định những chuyện bất công trong thiên hạ, sống một đời tiêu sái.
Lòng ta đau buồn, lại cảm thấy, người như Cô Cô, vốn không nên bị giam cầm trong cung viện nhỏ bé này, cho nên khóc mấy ngày, cũng dần dần nguôi ngoai.
Tiêu Ngô biết Cô Cô đi rồi ta đau lòng, vậy mà lại tốt bụng đưa cho ta một con vẹt, nói là nước chư hầu tiến cống, còn biết nói nữa.
Hắn xách con chim này cho ta xem, không ngờ con vẹt thật sự nói chuyện.
“A Anh, đồ ngốc, A Anh, đồ ngốc.”
Ta mặt đầy vạch đen, mà Tiêu Ngô lại cười đến không ngừng được, e là miệng sắp cười co giật luôn rồi.
“Tiêu Ngô!”
Trong điện truyền ra một tiếng phẫn nộ dữ dội, vang khắp Từ Khang Cung.
5
Trong những ngày Cô Cô không có ở đây, ngày tháng trôi qua rất nhanh, ta cuối cùng cũng sắp cập kê, nghe Hồng Liên nói, lễ cập kê của nữ tử rất long trọng, huống hồ ta còn là Thái hậu của Kỳ triều.
Trong lòng ta luôn mong chờ, có thể nhận được lễ vật gì.
Trong cung sắp đại tuyển Tú nữ, ma ma cứ khăng khăng nói ta cần phải chuẩn bị cho lễ cập kê, không thể đi.
Ta không thích ma ma này, từ khi Cô Cô đi rồi, nàng ta vẫn luôn giáo huấn ta, mở miệng ngậm miệng đều là điển phạm nữ tử, chương trình lễ nghi, ta nghe muốn phát điên.
Khó khăn lắm mới lén lút trốn ra được, không ngờ lại vừa vặn đâm sầm vào người một Tú nữ.
Ta vừa định xin lỗi, nữ tử kia đã đẩy ta ra, cau mày giận dữ.
“Ngươi là người nhà nào? Sao lại không hiểu quy củ như vậy, ngươi có biết phụ thân ta là ai không?”
Ta cũng nổi hứng lên, hừ một tiếng bằng mũi nói: “Ngươi có biết nhi tử ta là ai không?”
Nàng ta có lẽ là sững sờ một chút, đánh giá ta từ trên xuống dưới một vòng, thấy ta vóc người không lớn, lại mặc y phục cung nữ, suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng, sau đó trợn trắng mắt với ta một cái.
“Con tiện tỳ từ đâu đến, đâm vào người ta, lại còn dám phát điên ở nơi này, nếu ngươi lập tức quỳ xuống dập đầu với ta, bổn tiểu thư nói không chừng sẽ cho ngươi chết toàn thây.”
Rất nhiều Tú nữ nghe thấy động tĩnh, đều nhao nhao vây xung quanh.
Đây cũng được xem là lần đầu tiên ta lớn như này, thấy nhiều người từ ngoài cung đến như thế, trong lòng cũng có chút kích động.
Ta nhướng mày cười với nữ tử trước mặt này một cái, nhìn thấy Tiêu Ngô và Hoàng Đế cách đó không xa, lập tức ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi qua, căn bản không thèm để ý đến nàng ta.
“Ngươi tìm chết!”
Phía sau truyền đến giọng nói mắng chửi, mọi người đã sôi nổi quỳ rạp xuống một mảng, đều đang hô to: “Hoàng thượng vạn tuế, Thái tử thiên tuế.”
Mà ta từ giữa đám người quỳ rạp dưới đất, đi thẳng qua, đi đến trước mặt Hoàng Thượng.
Cho nên tất cả Tú nữ đều nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng chấn động.
0 Nhận xét