[Thái Hậu Nhỏ Tuổi_] Chương 4

 Nữ tử được gọi là Lâm tiểu thư tò mò há to miệng, rồi lập tức che lại, lén lút đánh giá ta.

Cô Cô không ở bên cạnh ta, gia yến toàn cung hàng năm nàng đều không đến.

Bên cạnh ta không có người quản, lại thấy vị Lâm tiểu thư kia nhìn ta, cảm thấy rất thú vị, nên đột nhiên làm mặt quỷ với nàng ta, đảo mắt lên trời, giống hệt con quỷ trong sách vẽ.

Vị Lâm tiểu thư kia phì cười một tiếng, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Quý phụ bên cạnh hung hăng ngắt một cái, lập tức cúi đầu, không dám hé răng.

Ta buồn bực lắc lư chân, lại liếc thấy một thiếu niên đối diện Tiêu Ngô đang yên lặng chú ý ta.

Đó hình như chính là vị Vương gì đó, nghe nói quân công hiển hách, mấy năm gần đây tromg triều đình rất nổi trội, cả ngày chọc Hoàng đế tức giận, vô cùng ngang ngược.

Vương gì ấy nhỉ, hình như gọi là Chiêu Vương.

Thiếu niên kia sinh ra tuấn mỹ, rõ ràng tuổi tác không lớn, nhưng một đôi mắt lại sâu không thấy đáy như đầm nước, toàn thân phát ra hơi thở âm trầm lạnh lẽo.

Không biết tại sao, ta cảm thấy hắn dường như đang nhìn ta, lại dường như không nhìn ta.

Cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm này rất không tốt, ta liền quay đầu gắp một miếng thịt dê nướng than, quả thực là tuyệt hảo, ta ăn xong phần trước mặt mình, lại muốn gắp phần trên bàn Hoàng đế.

“Khụ!”

Vị công công bên cạnh giật mình, cổ họng sắp ho ra khói rồi.

Ta có chút không được tự nhiên đặt đũa xuống, Hoàng Đế chú ý tới động tĩnh bên chỗ ta, ôn hòa mở miệng hỏi: “Thái hậu có gì căn dặn chăng?”

Ta nhẹ nhàng ho một tiếng, tròng mắt đảo qua đảo lại, rơi xuống người Thái tử Tiêu Ngô.

Hắn đang cười nói với công tử thế gia bên cạnh, thảo luận chuyện đi săn lần trước.

Nhắc đến chuyện này ta lại bực mình, ta mới học cưỡi ngựa, hắn cố tình chạy đến trước mặt ta, cưỡi ngựa vẻ mặt kiêu ngạo, xách con thỏ rừng vừa mới săn được, cười nhạo ta chậm như rùa.

Hắn thừa hưởng nét đẹp của Thanh Dao, sinh ra mang một bộ dung mạo tuấn tú, nhưng cố tình trước mặt ta luôn bày ra dáng vẻ đáng đánh.

Ta chuyên tâm đuổi theo hắn, còn không cẩn thận ngã xuống, phải nằm trên giường hơn mười ngày.

Tiêu Ngô còn cố tình nướng thỏ rừng, mang đến giường ta lắc lư một vòng, cả phòng đều là mùi thịt thơm.

“Chậc chậc, thơm quá, A Anh, muốn ăn không?”

Ta dùng sức hít hít mũi, rất có khí phách mà quay đầu: “Không ăn.”

Hắn thì hay rồi, trực tiếp bảo người dọn một chiếc ghế, ngồi bên giường ta, một miếng lại một miếng ra vẻ làm tròn chữ hiếu, rồi nâng con thỏ nướng, cắn xuống một miếng.

Ta thù dai nhất, sổ sách của Tiêu Ngô, ta có thể nhớ cả đời.

Lần yến tiệc cuối năm này, ta nhất định phải tìm lại mặt mũi.

Thế là Hoàng đế hỏi ta, ta liền nhìn Tiêu Ngô cười hề hề.

“Ai gia thấy món thịt dê nướng than trên bàn A Ngô dường như không tồi.”

Không khí nhất thời có chút gượng gạo, nụ cười của Tiêu Ngô càng cứng đờ trên mặt, ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Hoàng Đế lập tức gọi cung nhân bưng thịt đến cho ta, vừa nãy hắn chỉ lo nói chuyện, thịt dê nướng than cũng vừa mới được dọn lên, căn bản chưa động đến, đầy một đĩa.

Đều là của ta.

Ta hài lòng thỏa dạ chắp tay lại, nhướng mày cười với Tiêu Ngô, trong mắt toàn là vẻ đắc thắng.

“A Ngô quả nhiên là cháu ngoan hiếu thuận.”

Hắn suýt chút nữa phun hết ngụm trà ra ngoài, trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không làm được gì.

4

Ngày sinh nhật, Cô Cô chải tóc cho ta.

Gần đây nàng rất bận, ta lại có đến hai ngày không nhìn thấy nàng.

Cung nữ Hồng Liên thân cận bên cạnh, vừa chọn trang sức của ta vừa cười nói:

“Có lẽ là ở cùng Cô Cô lâu ngày, mày mắt của Thái hậu nương nương lại có chút giống Cô Cô rồi.”

Ta lập tức bò đến trước gương đồng cẩn thận nhìn, người trong gương có một đôi mắt hạnh, sáng long lanh, trước đây không cảm thấy, có lẽ là giờ đã trưởng thành, phát hiện thật sự có chút giống Cô Cô.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘