Ta là đứa nhỏ, không tới hai ngày, chuyện này đã lập tức quên sạch sành sanh.
Ngự thiện phòng gần đây mới có một đầu bếp Tây Vực đến, món bánh nướng giòn hắn ta làm tuyệt hảo, ta và Thái tử tranh giành rất lâu, ta cãi đến mức mặt đỏ tai hồng, cuối cùng hắn bị ép phải hiếu thuận, đưa đầu bếp đến Từ Khang Cung.
Gần đây Cô Cô rất bận, luôn không thấy bóng dáng, Hoàng Đế và Hoàng Hậu dường như cũng rất bận, nghe nói tiền triều có một vị Vương gì đó, cứ luôn chọc giận Hoàng Đế, ta cũng nổi giận theo.
Để dỗ Hoàng Đế vui vẻ, ta đặc biệt tặng cho hắn búp bê vải yêu quý của ta, đó là lúc sinh nhật tám tuổi, Thanh Dao tặng ta.
Ta ôm con búp bê đó đi ngủ, luôn ngủ vô cùng ngon giấc.
Bỏ qua chuyện an ủi Hoàng đế, các cung nữ nhỏ dạy ta chơi trò lật dây hoa, ngồi dưới hành lang dài, sợi mưa bên ngoài thỉnh thoảng bay nhẹ lên mặt ta, lành lạnh.
Ngoại trừ Tiêu Ngô luôn lén lút trêu chọc ta, ngày tháng trong cung mỗi ngày đều rất vui vẻ.
Tiêu Ngô luôn không lớn không nhỏ gọi tên ta, phần lớn thời gian gọi ta là “A Anh,” lúc tức giận lại gọi ta “Dịch Anh!”
Hắn trêu chọc ta, ta cũng có cách đối phó, khi hắn lại một lần nữa giật bím tóc của ta, ta chạy đến cung của Hoàng Hậu, ôm chầm lấy chân nàng, gào khóc kể tội.
“Thanh Dao, nhi tử ngươi ức hiếp ta!”
Trong nhà đều là tiếng cười khe khẽ, Hoàng Hậu vẻ mặt bất đắc dĩ ôm ta lên, sai cung nữ lau đi nước mũi và nước mắt cho ta, lúc này mới sờ lên má ta cười.
“Thái Hậu ngoan, không khóc nữa.”
3.
Vào thu, ta liền quấn lấy Cô Cô dạy ta võ công.
Nhớ rằng trước đây nàng từng nói với ta, nàng đã có một đồ đệ, võ học tạo nghệ rất cao, có thể xưng là một thiên tài, ta hỏi nàng ấy đi đâu rồi, Cô Cô cũng không nói.
Ta cũng muốn làm đồ đệ của Cô Cô, còn ghê gớm hơn cả người kia.
Nàng hỏi ta tại sao học võ, ta nghiến răng nghiến lợi: “Ta muốn đi đánh cho Tiêu Ngô phải răng rơi đầy đất.”
Cô Cô điểm điểm nhẹ vào đầu ta, cười nói: “A Anh, người không hiểu, học võ là để bảo vệ bản thân và những người bên cạnh, duy trì chính đạo trong lòng, chứ không phải để bắt nạt người khác.”
Lời của nàng ta không hiểu, nhưng theo Cô Cô học chưa đến nửa tháng, ta đã khóc lóc đòi dừng.
Kéo gân luyện cốt đau đến mức ta run rẩy, Cô Cô dạy dỗ nghiêm khắc, mỗi ngày phải nâng chậu nước đứng tấn trong sân, thường xuyên đứng không vững, té ngã xuống đất, cả chậu nước đều đổ lên đầu ta.
Sau mấy ngày, chân ta là một mảng bầm tím, đến nỗi không biết là do đâu.
Cô Cô như thể đã dự liệu từ trước, vừa bôi thuốc cho ta vừa nói: “Thái hậu, lần này chịu thua rồi?”
Ta cam chịu rũ cái đầu nhỏ xuống thở dài nói: “Nhưng ta muốn trở thành người lợi hại như Cô Cô.”
Cô Cô nhìn ta, ánh mắt trầm ổn.
“A Anh, người phải hiểu, không phải chỉ có tập võ mới có thể được gọi là lợi hại, chỉ cần người nghiêm túc kiên định làm một chuyện mà mình yêu thích, bất luận làm tốt, hay làm chưa tốt, đều là người lợi hại nhất.”
Ta cái hiểu cái không gật gật đầu.
Qua Tết, ta liền tròn mười tuổi.
Hoàng đế và Thanh Dao không quản thúc ta, Cô Cô dạy ta những lễ nghi cơ bản, tư thái của nàng ưu nhã, khí chất thanh lãnh, lúc bước qua hành lễ thường giống như nước chảy mây trôi.
Năm nay, tại yến tiệc gia đình toàn cung, ta ngồi bên cạnh Hoàng Đế, cố gắng duy trì hình tượng đoan trang trước mặt các vương công đại thần, nhưng chân không chạm đất, nên tùy ý lắc lư ở bên dưới.
Bên dưới là một đống người ngồi đông đúc, lần lượt vấn an ta, cùng với Hoàng đế.
Ta nghe thấy mấy vị tiểu thư trẻ tuổi xinh đẹp bên dưới đang bàn tán.
“Kia không phải là một đứa trẻ sao? Sao lại ngồi ở vị trí đó.”
Có người giải thích với nàng ta: “Lâm tiểu thư, đó là Thái hậu đương triều, đừng mất chừng mực.”
0 Nhận xét