Ta cắn cắn môi, khoảnh khắc tiếp theo liền gào khóc lên một tiếng, tiếng khóc vang khắp Từ Khang Cung.
Các cung nhân đều truyền tai nhau, nói Thái tử điện hạ gây họa lớn rồi, lại dám cướp kẹo hồ lô của Thái hậu nương nương.
Hoàng Đế biết chuyện, buổi tối lập tức xách Tiêu Ngô đến trước mặt ta bồi tội.
Ta ngồi trên sập thút tha thút thít nức nở trừng mắt nhìn Tiêu Ngô đang quỳ dưới đất.
Hắn quỳ còn không thành thật, một đôi mắt sáng long lanh oán hận nhìn chằm chằm ta, dưới sự cưỡng bức của Hoàng Đế, mới nghiến răng mở miệng.
“Tôn nhi biết sai rồi, sau này nhất định sẽ đền cho Hoàng tổ mẫu mười lần.”
Hoàng đế cũng cúi người hành lễ với ta: “Nhi tử dạy dỗ không nghiêm, xin Mẫu Hậu nguôi giận.”
Mặc dù không hiểu rõ nguôi giận là có ý gì, nhưng nhìn thấy vẻ mặt oán hận thất bại của Tiêu Ngô, ta liền vui vẻ vỗ tay.
Năm đó, ta năm tuổi, nước mắt còn đọng trên khóe mắt, vừa chảy nước mũi vừa cười khanh khách.
2.
Ngày tháng ở Từ Khang Cung thật thong dong khoái hoạt, có Cô Cô dạy ta đọc sách, đàn cầm, đánh cờ, những cung nữ nhỏ kia đều thích vây quanh ta, ríu rít chơi đùa cùng ta.
Một ngày nắng rực rỡ nọ, Cô Cô còn đột nhiên hứng thú bừng bừng, biểu diễn múa kiếm cho mọi người xem trong sân.
Nàng một thân hồng y, vung vẩy kiếm ảnh dưới ánh mặt trời, sợi tóc tùy tiện bay bay bên tai nàng, là dáng vẻ tự do phóng túng như thế, dường như thiên địa nhỏ bé này, căn bản không thể chứa nổi nàng.
Ta kích động nhảy dựng lên vỗ tay, suýt chút nữa té ngã từ trên cầu thang xuống, tất cả mọi người đều kinh hãi thất sắc, ta cũng ngây người ra.
Không ngờ Cô Cô tung người bật nhảy lên không trung, chớp mắt đã đến trước mặt ta, ôm ta vào lòng, vững vàng đáp xuống đất.
Ta chưa từng biết võ công của Cô Cô lại tốt như thế, nàng luôn không thể hiện ra, nếu không phải vì cứu ta, e rằng nàng sẽ giấu cả đời.
Nghe lão ma ma trong cung nói, tiền triều có một vị nữ quan tên là Lục Nhất Diệp, võ công cao cường, tài hoa phi phàm, chỉ là nữ tử Đại Kỳ không thể đường đường chính chính làm quan, các triều đại đều có Ảnh vệ, trực thuộc Hoàng gia, được Hoàng thượng trọng dụng nhất.
“Vị Lục Nhất Diệp này chính là thủ lĩnh ảnh vệ, còn là nữ thủ lĩnh duy nhất, Thái hậu nương nương, trong cung không có bao nhiêu người biết đâu, Người không được nói ra bên ngoài đấy.”
Nghe có vẻ rất ghê gớm, ta nghĩ nếu nữ tử có thể làm quan, vậy Cô Cô cũng nhất định là nữ quan lợi hại nhất.
Vị ma ma kia dặn dò ta cẩm thận, ta trịnh trọng gật đầu, vỗ vỗ ngực, sau đó quay đầu đi hỏi Cô Cô.
“Cô Cô, ảnh vệ là gì, Lục Nhất Diệp là ai?”
Cô Cô hiếm khi nhíu mày, nàng không hỏi là người nào đã nói với ta, cũng không trả lời vấn đề của ta.
Chỉ là ngày hôm sau, lão ma ma kia không thấy đâu nữa, ta lén lút hỏi, các cung nữ đều cúi đầu không dám nhìn ta, cùng nhau nói rằng ma ma đã xuất cung về nhà an dưỡng tuổi già rồi.
Ta tất nhiên không ngốc, Cô Cô không muốn ta hỏi thăm những chuyện này.
Nàng là người thân thiết nhất của ta, ngoại trừ Hoàng Đế và Hoàng Hậu, phụ mẫu và người thân của Dịch gia, ta chỉ gặp vài lần trong yến tiệc, cũng không quá quen thuộc, bọn họ kích động gọi ta là Thái hậu, vẻ mặt kiêu hãnh.
Vị phụ thân kia râu ria xồm xoàm, ăn mặc lộng lẫy xa hoa, còn dặn dò ta: “Dịch Anh à, con phải ngồi vững bảo tọa Thái hậu này, bảo vệ tốt vinh quang trăm năm của Dịch thị, đều nhờ vào con đấy.”
Ta nghe không hiểu, mỗi lần như vậy, cũng chỉ ngáp một cái thật to, buồn ngủ muốn chết.
Ta chỉ biết, trên đời này, Hoàng Đế và Hoàng Hậu đối xử tốt với ta, Cô Cô cũng là người ta yêu thích nhất.
Chuyện ảnh vệ, nàng không nói, cũng là vì muốn tốt cho ta.
0 Nhận xét