Chỉ là mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.
Ta thỉnh cầu Tiêu Ngô, truyền tin ta giả chết, tự mình xuất cung.
Hắn đứng đực tại chỗ, đưa tay muốn kéo ta lại, ta lẳng lặng lùi về sau hai bước.
Thật ra ta hiểu rõ, hắn cũng hiểu rõ.
Ta là Thái Hoàng Thái hậu Kỳ triều, mà hắn là Hoàng đế, thân phận đều không thể thay đổi, vĩnh viễn.
Cô Cô từng nói, điều quan trọng nhất trên đời này không chỉ có hai chữ tình ái, mà còn có những chuyện càng đáng giá để làm hơn.
Ta đã tinh thông y thuật, hà tất không giống như Cô Cô, du ngoạn thiên hạ.
“Ta thích A Ngô, rất thích, rất thích, nhưng chúng ta đều có con đường riêng phải đi, ngươi hiểu không?”
Tiêu Ngô ngây người nhìn ta, trong mắt dường như kinh ngạc trước sự thay đổi của ta, lẫn lộn rất nhiều cảm xúc khác nhau.
Cuối cùng hắn nói: “Được.”
Mộng tưởng lúc nhỏ của A Ngô là thành lập liên minh bốn nước, dốc sức duy trì công bằng thiên hạ, kiềm chế bốn nước, khiến mọi người không còn sự đối địch nữa, bách tính an cư lạc nghiệp, trẻ nhỏ được nuôi dưỡng, người già có chỗ nương tựa.
Ý tưởng này táo bạo, nhưng ta luôn tin tưởng, hắn có thể làm được.
Tân chính một năm, Thái Hoàng Thái hậu mất.
Còn ta đổi tên là Lục Anh, vác hòm thuốc bắt đầu du ngoạn các làng quê, bỏ qua những thị trấn giàu có lộng lẫy, lựa chọn du hành trong các thôn lạc nghèo khó, khám bệnh cho những nhà nghèo khổ.
Nhìn thấy nữ tử của nhiều gia đình bị bán, bị đánh, sự sinh tồn của nữ tử khó khăn, con gái nhà nghèo càng khó hơn, dường như sinh ra là để vùng vẫy trong khổ nạn.
Ta nghĩ, người làm nghề y, không chỉ phải chữa thân, mà còn phải chữa tâm.
Ta bắt đầu ngoài việc chữa bệnh cứu người, còn giảng giải đạo lý cho những nữ tử nghèo khổ kia, bọn họ rất ít người biết chữ, ta đang giảng, liền có người cười ngây ngô.
“Lục cô nương, tự lực cánh sinh là gì?”
Một đám người cười rộ lên.
Ta không hề tức giận, kiên nhẫn giải thích: “Có nghĩa là, nữ tử một thân trên đời, có thể đọc sách, có thể kinh doanh, có thể làm bất cứ chuyện gì muốn làm, dựa vào chính mình mà sống.”
Bọn họ không hiểu, ta cũng không buồn bực.
Bốn năm sau, khi du ngoạn đến một nơi gọi là Thanh Thủy Trấn, phát hiện ở đây vậy mà lại đang mở trường học cho nữ,, nghe nói nữ tiên sinh giảng sách họ Lục.
Ta tò mò đi xem, nữ tử một thân y phục trắng, khí chất thanh lãnh kia, chẳng phải là sư phụ sao.
Nàng nâng sách, đang giảng văn cho một đám tiểu cô nương, y như năm xưa dạy ta.
Ta cũng không quấy rầy nàng, chỉ là lặng lẽ đi đến điểm đến tiếp theo tiếp tục làm chuyện của mình.
Ta rất vui, một ngày nào đó chính mình thực sự lợi hại giống như Sư phụ.
Lại qua vài năm, liên minh bốn nước được thành lập, giao thương qua lại, trao đổi chính sách, thậm chí còn có tinh nhuệ quân sĩ được các nước rút ra, lập thành đội hộ vệ, đóng quân tuần tra ở các nước, bảo vệ bách tính một phương an định.
Bách tính đều ca ngợi Hoàng Đế Đại Kỳ anh minh thần võ, ta cách vạn ngàn núi sông, nhìn về phía xa, trong lòng niềm vui không thể kiềm chế.
Thật tốt, A Ngô cũng cuối cùng đã thực hiện được nguyện vọng của mình.
Ta vác hành trang, hướng về thôn lạc tiếp theo từng bước tiến lên.
_END_
0 Nhận xét