[Thái Hậu Nhỏ Tuổi_] Chương 13

 Những năm này ta luôn một thân một mình, cho dù vẫn ngồi trên bảo tọa Thái hậu này, nhưng giống như ngục tù.

Ngay cả lúc bệnh nặng, Tiêu Định Quyền thả phụ thân ta vào cung thăm ta, vị phụ thân thân thiết nhất của ta cũng chỉ nói, bảo ta nhẫn nhịn một chút.

“Nhiếp chính Vương quyền cao chức trọng, hắn nếu chịu thương xót, có thể bảo vệ cả toàn tộc Dịch gia vinh quang, bây giờ hắn để mắt đến ngươi, là phúc khí của ngươi.”

Mà A Ngô vì ta mà đến địch quốc làm con tin mười một năm, nay trở về lại vẫn luôn nhớ tới chuỗi kẹo hồ lô đã hứa với ta lúc còn nhỏ.

Ta lập tức đỏ hoe hốc mắt, cảm xúc tích tụ bấy lâu phát ra từ trong lòng, cuối cùng không nhịn được khóc òa lên.

Hắn vỗ đầu ta, cười nhạt nói: “Được rồi, ta về rồi đây.”

Tiêu Định Quyền làm Nhiếp chính Vương mười một năm, Hoàng đế không có thực quyền, nay Thái tử đã trở về, tự nhiên cũng có không ít lão thần cương trực ủng hộ chính thống.

Ta cẩn thận ẩn sau rèm, xem hắn khí định thần nhàn xử lý chính vụ, lúc bàn luận quốc sự với các đại thần, luôn nói thẳng vào trọng tâm.

Sau khi hắn trở về luôn mang tư thái lo lắng cho nước thương dân, kính trọng hiền tài, xóa tan không ít sự nghi ngờ của triều thần.

Lúc một mình, hắn thắp đèn đến nửa đêm, cũng sẽ dùng thủ đoạn mạnh mẽ quyết đoán uy hiếp dụ dỗ, hắn thay đổi rất nhiều, mỗi khi ta nhìn, luôn thấy rất đau lòng.

Mà sự ngang ngược cuồng vọng của Tiêu Định Quyền những năm này, cũng có rất nhiều người bất mãn.

Ta nghĩ, thời cơ đại khái đã đến.

Ta chủ động sai người đi tìm Tiêu Định Quyền, chỉ đưa một mảnh giấy, viết: “Định Nhi, đến gặp ta.”

Chữ viết của ta là do Cô Cô tay kèm tay dạy, gần như giống hệt nàng.

Tiêu Định Quyền quả nhiên đã đến.

Ta mặc một bộ váy màu xanh lam, đoan chính ngồi trên ghế.

Hắn gần như mắt sáng lên, buột miệng nói: “Sư phụ.”

Ta không nói gì, nhìn thoáng qua khói sương thanh u trong lư hương, rồi vẫy tay với hắn.

Phòng ngủ của ta đã lâu không đốt hương.

Mùi hương bây giờ, khiến người ta nghe thấy an tâm.

Tiêu Định Quyền giống như thường ngày đi tới, tựa vào đầu gối ta, nhắm mắt lại.

Đây là lần đầu tiên ta chủ động gọi hắn đến.

Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

“Sư phụ, con biết mà, người sẽ không không cần con……”

Giọng hắn dần dần nhạt đi, sau đó cả người chìm sâu vào giấc ngủ.

Ta lấy kim bạc giấu trong tay áo ra, tìm đúng huyệt vị đâm vào, người bên cạnh chân rên rỉ một tiếng, phun ra một ngụm máu, màu đen.

Hắn quay lưng về phía ta, đầu vẫn luôn tựa vào đầu gối ta.

“Ta biết, nàng ấy sẽ không trở lại nữa.” Hắn đột nhiên vô lực mở miệng nói.

Lòng ta kinh hãi, hắn vậy mà lại đang tỉnh.

Tiêu Định Quyền không nói nữa, thân thể dần dần chìm xuống.

Ta nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật sâu.

Những năm này học y lý, mỗi lần Tiêu Định Quyền xem ta là Cô Cô, ta đều đốt hương này.

Đó là thuốc độc mãn tính, tích lũy lâu năm sẽ thành bệnh, thân thể hắn sẽ ngày càng kém, hôm nay ta châm vào huyệt vị, độc tố lập tức nhanh chóng lan tràn.

Xem ra hắn đã biết.

Chỉ là vẫn luôn chìm đắm trong giấc mộng của chính mình, mơ mơ màng màng không muốn tỉnh lại mà thôi.

12.

Nhiếp chính Vương chết bất đắc kỳ tử, ngay sau đó Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử giám quốc.

Chưa đến nửa năm, Hoàng đế liền băng hà, Tiêu Ngô kế vị, trở thành Hoàng đế Kỳ triều nhiệm kỳ mới.

Còn ta, trở thành Thái Hoàng Thái hậu.

Lý Thanh Dao trở thành Thái hậu, nàng đến tìm ta, vẻ mặt hổ thẹn giải thích với ta, năm đó bất đắc dĩ đến mức nào.

Nhưng mục đích cuối cùng, cũng chẳng qua là muốn cầu xin ta, rời xa Tiêu Ngô.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘