Ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại phát hiện Tiêu Ngô lẳng lặng nhìn ta, ánh nến lúc sáng lúc tối, chiếu lên đôi mắt hổ phách của hắn, càng thêm trong suốt lạ thường.
“A Anh, ngươi phải chăm sóc tốt cho bản thân.”
Câu này của hắn nói ra một cách khó hiểu, ta chợt sững sờ, phát hiện tinh thần hắn tỉnh táo, theo bản năng nhìn về phía chén trà.
Đúng lúc này, ta cảm thấy sau vai đột nhiên bị người ta đánh mạnh một cái, sau đó là hai mắt tối đen, ngã bất tỉnh vào vòng ôm của ai đó.
Lúc tỉnh lại, ta đã ở trong một cái rương lớn, bên ngoài là tiếng bước chân vội vàng hỗn loạn, ta muốn đập vào rương, nhưng một chút sức lực cũng không dùng được.
“A Anh, ngươi phải bảo trọng thật tốt, Chiêu Vương thúc đã nhận được tin tức của ta, đang đợi ở biên quan, A Anh......”
Hắn dừng lại một chút, nhưng lại ngừng lời.
Lúc này ta mới tỉnh ra, biết hắn đang muốn đưa ta đi, trong lòng lo lắng vô cùng, liều mạng đẩy rương, may mắn là rương có khe hở, có thể cho ta nhìn rõ bên ngoài.
Ta thấy Tiêu Ngô nhảy lên ngựa, mạnh mẽ giật dây cương một cái, lập tức không hề quay đầu đi về phía trước, còn ta ở trong rương, dựa vào cái khe hở nhỏ bé kia, nhìn bụi trần cuồn cuộn bị móng ngựa hất lên.
Ta lập tức khản giọng hô lớn: “Tiêu Ngô! Ngươi phải sớm trở về!”
Trong mơ hồ, ta thấy hắn quay đầu lại nhìn ta cười một cái, sau đó nói một tiếng: “Được”
Bóng dáng hắn phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, hóa thành một chấm đen nhỏ, cuối cùng dần dần biến mất, giống như mây khói tan đi vậy.
Lúc này ta cũng không biết, lần chia ly này, lại là rất nhiều năm.
10.
Ta cuối cùng vẫn trở về Kỳ triều.
Về cung không lâu, ta lập tức bị giam lỏng ở Từ Khang Cung.
Nói lời hay là, Thái hậu bệnh nặng, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Ta không hề chất vấn Hoàng Đế và Hoàng Hậu, tuy rằng trên đường quay về luôn tưởng tượng, gặp bọn họ sẽ tức giận đến mức nào, lại sẽ chất vấn ra sao, hỏi bọn họ tại sao lại đưa ta đi chết.
Nhưng thật sự gặp, ta cũng chỉ là rũ mắt xuống, im lặng không lời.
Đã hiểu rõ, hỏi rồi lại có ý nghĩa gì chứ?
Tiêu Định Quyền hộ tống ta trở về, trên đường đi luôn nhìn chằm chằm vào mắt ta, lúc thì tràn đầy hy vọng, lúc lại trở nên lạc lõng lạnh lẽo.
Hắn hỏi ta chuyện Cô Cô, cũng hỏi ta tại sao lại gọi hắn là Định Nhi, ta đều không trả lời.
Cô Cô không muốn bất cứ ai biết hướng đi của nàng, nàng có mảnh trời của nàng, vậy ta sẽ giữ gìn thật tốt.
Sự phản kháng im lặng của ta đại khái đã chọc giận Tiêu Định Quyền, hắn vài lần đều muốn bóp chết ta, ánh mắt không khác gì một con rắn độc, nhưng cuối cùng cũng không xuống tay.
Vĩnh quốc và Đại Kỳ cuối cùng quy về hòa bình, nhưng không phải vì đàm phán.
Mà là vì, Thái tử Đại Kỳ đã làm con tin ở Vĩnh quốc.
Hồng Liên dò la tin tức trở về, lòng ta gần như rơi vào hầm băng, móng tay siết vào ngón tay đến chảy máu.
Ta đột nhiên nhớ tới, tiếng A Anh lúc A Ngô sắp đi, hắn nuốt lại lời chưa kịp nói ra, ta gọi hắn phải sớm trở về hắn cũng chỉ nói một tiếng.
“Được.”
Hóa ra hắn đã biết từ lâu.
Có lẽ từ ngày hắn bất chấp quân lệnh, đuổi theo ra khỏi đô thành, hắn đã nghĩ kỹ rồi.
Ta chỉ hận bản thân ngu xuẩn, nếu Cô Cô ở đây, sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Trước kia ta là Thái hậu ngây thơ hồn nhiên nhất trong cung, dường như có thể đi ngang khắp cả Hoàng cung, luôn nghĩ hôm nay ăn gì, ngày mai làm sao đối đầu với A Ngô, cùng với cùng các cung nữ nhỏ cắt hoa giấy, trốn tìm.
Bây giờ mới hiểu, ta chẳng qua chỉ bị người bên cạnh che chở, che đi đôi mắt.
Tiêu Định Quyền thường xuyên đến Từ Khang Cung, không ai dám ngăn cản.
Hiện giờ hắn từ biên quan trở về, trên triều đường gần như là một mình làm chủ, Hoàng đế đã trở thành một vật trang trí.
Những năm này, người người đều biết Nhiếp chính Vương Kỳ triều Tiêu Định Quyền, mà không biết Thiên tử.
Tất cả những người trái ý hắn, ngày hôm sau xác lập tức nằm trên phố.
0 Nhận xét