1.
Ta sinh ra đã là Hoàng hậu.
Chỉ vì di chiếu của Tiên đế, ngôi vị Hoàng Hậu của Đại Kỳ triều, chỉ có thể xuất thân từ Dịch thị Vĩnh An.
Mà Dịch thị suốt mấy chục năm nay, đều không có nữ tử giáng sinh.
Cho nên, lão Hoàng đế đã ngoài bốn mươi tuổi rồi, vẫn chưa lập Hậu.
Nghe nói lúc nương thân ta mang thai ta, mọi người vừa mong chờ lại vừa bàng hoàng, sợ rằng lại là một đứa con trai.
Có lẽ là may mắn, đã sinh hạ một nữ nhi, khoảnh khắc vừa chào đời, vị công công đã đợi sẵn để tuyên chỉ mừng rỡ cong cong mặt mày, cách tấm màn tuyên đọc Thánh chỉ trước giường.
Ngày hôm ấy, ta vừa mới sinh ra, đã được phong làm Hoàng hậu.
Nghe nói vừa tuyên Thánh chỉ xong, trong cung lập tức truyền đến tin tức, nói lão Hoàng đế giá băng rồi.
Thế là, ta ngược lại trở thành Thái hậu, nữ tử tôn quý nhất của Đại Kỳ triều, ồ, không, là nữ anh.
*Nữ anh: bé gái sơ sinh.
Sau khi đầy một trăm ngày, ta chính thức nhập vào Từ Khang Cung.
Hoàng Đế và Hoàng hậu mỗi ngày đều đến thỉnh an ta.
Phương thức thỉnh an của bọn họ chính là luân phiên ôm ta dỗ dành, đôi khi sẽ cầm một cái trống lắc, đôi khi là một chuỗi chuông vàng.
Những chuyện này đương nhiên ta không có ấn tượng gì, đều là sau này nghe các cung nhân hầu hạ ta lúc nhàn rỗi kể lại.
Hoàng Hậu Lý Thanh Dao có một đứa con trai, lớn hơn ta một tuổi.t
Trong toàn bộ Hoàng cung này, người người đều biết Thái hậu nương nương ghét nhất chính là Thái tử Tiêu Ngô.
Từ khi ta bắt đầu có ký ức đến nay, nhóc con này thường xuyên chạy tới chơi đùa cùng ta, chỉ thích làm mặt quỷ dọa ta khóc oa oa.
Sau này Hoàng Đế đưa hắn đi Hoàng tử sở, buổi sáng theo thầy giáo đọc sách, buổi chiều lại đi luyện tập cưỡi ngựa bắn cung.
Ta nâng mắt hỏi Cô Cô: “Ta cũng phải giống như A Ngô sao?”
Cô Cô lắc đầu cười nói: “A Anh là Thái Hậu, tự nhiên không cần, nhưng thần sẽ ở Từ Khang Cung dạy dỗ Thái hậu thật tốt.”
Cô Cô sinh ra mi thanh mục tú, là nữ tử độc nhất vô nhị mà ta từng gặp trong cung.
Nàng là người đến Từ Khang vào năm ta năm tuổi, nghe nói là nương thân ta đưa tới, tuy chỉ là một giáo dẫn Cô Cô không bước chân ra khỏi cửa, nhưng lại dường như biết hết mọi chuyện trên đời này.
*Giáo dẫn Cô Cô: cô giáo dạy dỗ
Ta hỏi nàng cái gì nàng cũng biết, những câu chuyện về triều đường và dân gian, rất nhiều chuyện đều là nàng kể cho ta nghe.
Từ ngày đó, nàng bắt đầu dạy ta đọc sách viết chữ, nhưng lại không dạy ta thêu thùa nữ công.
Ta nghe các cung nữ nhỏ bên dưới nói, những thứ này mới là thứ nữ tử cần phải học, lúc hỏi Cô Cô, nàng lại hỏi ngược lại ta.
“Vậy A Anh thích đọc sách hay thêu thùa đây?”
Ta trầm tư một lát, lắc đầu: “Ta đều không thích, A Anh thích kẹo hồ lô.”
Nàng phì cười thành tiếng, ngón tay ngọc nhẹ nhàng búng vào đầu ta một chút.
Ta bĩu môi. Lần trước hiếm lắm Cô Cô mới ra cung làm việc, mang về cho ta một chuỗi kẹo hồ lô.
Đó chính là đồ vật tốt mà ta chưa từng nhìn thấy, vừa mới cắn một miếng ngậm trong miệng, đã bị Tiêu Ngô từ bên ngoài lẻn vào cướp đi mất.
Hắn có lẽ vừa mới tan học, tiểu thị tòng phía sau còn đang đeo túi sách.
*Tiểu thị tòng: người hầu nhỏ
Tiêu Ngô tò mò cướp lấy, một hơi ăn hết mấy cái, thỏa mãn liếm phần đường dính trên khóe miệng, còn tự đắc lắc lư trước mặt ta.
“Hề hề, bây giờ là của ta rồi, đồ A Anh ngốc nghếch.”
Kẹo hồ lô trong miệng ta còn chưa kịp nuốt xuống, trừng mắt không thể tin được nhìn hắn, há miệng, kẹo hồ lô lập tức rơi xuống đất.
0 Nhận xét