13.
Nhà họ Thẩm cuối cùng cũng đến đón người.
Nhóm anh em của hắn chẳng qua là đến dò la trước, xem tình hình cụ thể.
Hiện tại cũng không thể quyết định.
Đành phải báo tin cho nhà họ Thẩm, để nhà họ Thẩm đến xử lý.
Nhà họ Thẩm biết Thẩm Dực bị tai nạn xe hơi còn mất trí nhớ.
Thậm chí biết Thẩm Dực sau khi mất trí nhớ, bị tôi, chim hoàng yến mà hắn từng nuôi đưa về nhà.
Nhà họ Thẩm suốt đêm đến đón người.
Tôi nghe thấy tiếng động thì đi ra tiền sảnh, mở cửa.
Một nhóm người lập tức tiến vào, phía sau có vệ sĩ nhưng không đi vào.
Tôi nhận ra những người phía trước này.
Lần lượt là em họ của Thẩm Dực, mẹ của Thẩm Dực và bà nội của hắn.
"Chậc chậc, anh họ khoảng thời gian này ở nơi này sao? Cũng khổ cho anh ấy rồi."
"Cũng không hiểu Tiểu Dực sống ở đây như thế nào, ôi chao..."
"Sao phòng ngủ này chỉ có một chiếc giường vậy? Giường này nhỏ thế này, làm sao ngủ được?"
Tôi yên lặng suốt cả quá trình.
Đến cuối cùng thì thực sự không nhịn được nữa.
"Cho dù chỗ tôi có kém bao nhiêu, cũng chưa nuôi chết Thẩm Dực..."
Chưa nói xong, đã nhìn thấy vị phu nhân quý tộc kia lau nước mắt, đưa qua một chiếc thẻ.
"Cô chính là Mạt Mạt phải không, cô cứ cầm chiếc thẻ này đi, đổi một căn nhà tốt hơn, sau đó mua một chiếc giường lớn hơn, căn nhà này căn bản không thể cho người ở!"
Ồ.
Ừm??
Kịch bản không đúng lắm.
Tôi nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, không biết bọn họ có ý gì.
Trước đây khi ở bên cạnh Thẩm Dực, tôi chưa từng gặp bọn họ, chỉ là nghe nói mẹ của Thẩm Dực khó hòa hợp.
"Dì, số tiền này..."
Mẹ Thẩm nắm chặt tay tôi, vỗ nhẹ một cái: "Số tiền này ít quá phải không? Ôi trời chủ yếu là lần này dì đến vội vàng, không mang theo nhiều tiền, đợi về Kinh Thành, dì sẽ cho con thêm chút nữa, con mua thêm một căn ở Kinh Thành."
Bà nội hắn nắm lấy bàn tay còn lại của tôi: "Đứa nhỏ nhìn rất đáng yêu, thảo nào Tiểu Dực lại thích cháu như vậy."
Em họ cũng nói: "Chị họ, chị cứ cầm đi, đây đều là những thứ nên cho chị."
Tôi phủ nhận ngay lập tức: "Tôi không phải chị họ của cậu, tôi và Thẩm Dực bây giờ đã không còn quan hệ rồi."
Ba người hai mặt nhìn nhau.
Cuối cùng mẹ Thẩm hỏi tôi: "Tiểu Dực bắt nạt con à? Cũng đúng, hai đứa đã yêu đương ba bốn năm rồi, Tiểu Dực đến nay vẫn chưa cầu hôn, thật đáng đánh!"
"Đúng vậy, bọn tôi đã đợi bao lâu rồi, Tiểu Dực vẫn chưa hành động, chẳng trách đứa nhỏ tức giận."
Tôi nghĩ trăm lần cũng không ra.
Tôi và Thẩm Dực, từ đầu đến cuối đều không phải là hẹn hò bình thường.
Sao đến miệng bọn họ, Thẩm Dực không phải kim chủ, tôi cũng không phải chim hoàng yến, chúng tôi chỉ là một cặp tình nhân nhỏ?
15.
Thẩm Dực không đi.
Nhưng bạn bè của hắn, cùng với người nhà họ Thẩm đều đi rồi.
Chẳng qua chiếc thẻ mẹ Thẩm đưa cho tôi, vẫn còn ở chỗ tôi, nhất thời như củ khoai nóng bỏng tay không biết làm sao mới tốt.
Thẩm Dực gửi tin nhắn đến: "Số tiền đó, em cứ cầm lấy đi, đã cho em rồi thì là của em."
Tôi đặt chiếc thẻ xuống đáy thùng, không chạm vào.
Sau đó đi làm như thường lệ.
Thẩm Dực đưa đón tôi cũng thành thói quen, không biết dưới danh nghĩa hắn có bao nhiêu sản nghiệp, làm sao lại có nhiều thời gian làm sứ giá hộ hoa cho tôi như vậy.
Lúc tôi tan làm, đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc, đứng không xa ở cổng công ty.
Hắn ta nhìn thấy tôi, lập tức đi tới.
"Mạt Mạt, tôi đưa cậu về."
Đằng xa, Thẩm Dực đứng thẳng người.
Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Tôi thu hồi ánh mắt, gật đầu.
Tạ Chiêu đưa tôi đi được một đoạn, đột nhiên dừng bước:
"Mạt Mạt, chúng ta không thể quay lại như ngày xưa sao? Sau khi ở bên Hạ Tử Di không lâu, tôi phát hiện không có cảm giác như tôi tưởng tượng. Ban đầu chúng ta hẹn nhau đi Hải Thị học, nhưng sau đó cậu lại đến Kinh Thành, tôi mới chợt bừng tỉnh, thực ra người tôi vẫn luôn thích chính là cậu."
Hạ Tử Di, chính là cô bạn gái mà hắn từng hẹn hò.
Lông mi hắn rung lên, giọng nói khàn đi: "Chúng ta, còn..."
"Còn có gì muốn nói với kim chủ của tôi, tôi cũng xin rửa tai lắng nghe?"
Giọng điệu Thẩm Dực ổn định, còn mang một chút ý trêu chọc.
Mặt Tạ Chiêu tái nhợt, ánh mắt rũ xuống bàn tay đang ôm vai tôi của Thẩm Dực.
Hắn cố tình để Tạ Chiêu thấy, động tác thân mật.
Thỉnh thoảng chạm vào má tôi, khiến mặt tôi nhột nhột.
Tôi liếc hắn một cái không vừa lòng.
Hắn mới chịu an phận một chút.
Bàn tay trên vai trượt xuống, đặt vào eo tôi, siết lại.
Tôi tê liệt rồi.
Cố tình không để ý đến hắn, xoay qua nhìn Tạ Chiêu: "Cậu tìm một cô gái tốt đi, chuyện trước đây đều đã qua rồi. Hơn nữa, cậu hẹn hò bạn gái cũng không sai, dù sao lúc đó chúng ta cũng không phải quan hệ mập mờ."
Tôi chỉ đơn thuần là yêu thầm hắn mà thôi.
0 Nhận xét