Tôi ngẩn ra.
Loại ánh mắt này, tôi quá quen thuộc rồi.
Nhưng Thẩm Dực nếu thật sự khôi phục trí nhớ, làm sao có thể mặc kệ tôi làm bậy?
Nhìn lại, hắn đã khôi phục vẻ mặt ngoan ngoãn.
Tôi xoa xoa đầu hắn rồi nhanh chóng dậy đi làm.
12.
Thẩm Dực đòi đến đón tôi tan tầm.
Nhưng tôi không muốn để đồng nghiệp nhìn thấy.
Mấy người anh em của hắn đã vài ngày trôi qua, vẫn chưa có động tĩnh gì, lòng tôi có chút hoảng loạn.
Đoạn đường lúc quay về, Thẩm Dực đột nhiên hỏi:
"Em tốt nghiệp ở Kinh Thành, tại sao lại về Vân Thành?"
Đương nhiên là vì anh rồi!
Tôi chỉ thầm rủa trong lòng, nhưng lại bịa ra lý do khác: "Vì ba mẹ tôi lớn tuổi rồi, không yên tâm tôi ở ngoài, hơn nữa ở đây tôi cũng tìm được công việc tốt, rời xa ai tôi cũng có thể sống rất tốt."
Ánh mắt hắn càng sâu hơn: "Trước đây, anh nghe người đàn ông kia nói mẹ em bảo cô đi xem mắt."
Người đàn ông kia?
Tôi suy nghĩ một lát, hình như đang chỉ Tạ Chiêu.
Tôi gật đầu: "Nhưng bây giờ không sao rồi, Tạ Chiêu thường xuyên giúp tôi khuyên mẹ tôi, tôi giúp hắn khuyên mẹ hắn, bây giờ mẹ tôi không còn giục gắt gao như trước nữa."
Hôm nay Thẩm Dực hỏi chuyện rất nhiều.
Hắn đột nhiên nắm lấy tay tôi.
Tôi bị buộc phải dừng lại, quay đầu nhìn hắn, ý bảo hắn có chuyện gì?
Đôi mắt đen nhánh của hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm tôi, đáy mắt âm u sâu thẳm: "Mạt Mạt, anh muốn hôn em."
Hắn chậm rãi vuốt ve tóc tôi, thấy tôi không phản kháng thì lòng bàn tay chạm lên mặt tôi.
Vân tay ấm áp cọ cọ lên môi tôi.
Một tay ôm eo, tay kia siết chặt đầu tôi, ép tôi về phía hắn.
Hắn hơi cúi người, rũ đầu xuống.
Hôn lên môi.
Không khí trong lồng ngực từng chút một bị ép ra, đầu tôi quay cuồng.
Hai chân mềm nhũn.
Nhưng tay chân lại hơi lạnh.
Khó có thể hoàn toàn đắm chìm vào nụ hôn này.
Thẩm Dực sau khi mất trí nhớ... chưa bao giờ hôn tôi như thế này.
Tôi đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng người lặng lẽ rời đi từ đằng xa.
Tạ Chiêu.
Hắn vừa nãy ở phía trước đợi tôi sao?
Tôi nâng mắt, Thẩm Dực không biết từ lúc nào đã mở mắt, đáy mắt một mảnh lạnh lùng.
Hắn buông tôi ra.
"Người đi rồi, thích nhìn như vậy sao?"
Tôi lặng lẽ nhìn hắn: "Anh khôi phục trí nhớ rồi, đúng không?
"Thẩm Dực, anh đang đùa giỡn tôi à?
"Thấy tôi chủ động rời bỏ anh, nhưng lại thu nhận anh lúc anh mất trí nhớ, dỗ dành anh, khôi phục trí nhớ rồi còn giả vờ với tôi, anh thấy đùa giỡn tôi rất vui sao?"
Cơn tức trong lòng, không lên không xuống, bế tắc trong lồng ngực rất nặng nề.
Rất khó chịu.
Tôi siết chặt tay, không muốn để mình lộ ra sự sợ hãi, càng không muốn để Thẩm Dực phát hiện, thực ra tôi vẫn thích hắn.
"Tôi vốn dĩ đã suy nghĩ, đợi anh khôi phục trí nhớ thì sẽ đưa anh đi, mặc dù không biết rốt cuộc anh khôi phục trí nhớ khi nào, nhưng bây giờ đưa anh đi cũng không muộn."
Hắn không trả lời lời tôi, mà dùng giọng nói khàn khàn lạnh lùng hỏi: "Khoảng thời gian anh mất trí nhớ, em chơi như vậy sao?"
Trong đầu tôi chợt nhớ lại những bộ trang phục kia, và cả những lần cosplay của Thẩm Dực.
Mặt tôi đỏ bừng.
Cứng cổ nói: "Anh cũng không lỗ!"
"Không đùa giỡn anh, thấy anh như vậy, tôi cũng không vui."
"Anh vì dm mà đến."
Hắn nói, hắn vì tìm tôi, mới lái xe đến Vân Thành.
Ai ngờ vừa xuống đường cao tốc, bị một chiếc xe tạt đầu tông vào.
Hắn bị va vào đầu nên mới mất trí nhớ.
Nhưng trong danh bạ của hắn, người đầu tiên chính là tôi, thậm chí ngay cả số gọi khẩn cấp cũng là số của tôi.
Trong ví đựng thẻ của hắn, có ảnh của tôi.
Mặt sau viết tên và điện thoại của tôi.
Còn về việc tại sao lại nhận nhầm tôi là kim chủ, hắn nói là trùng hợp.
Hắn không làm sai chuyện gì.
Nhưng trong lòng tôi cứ nghẹn lại một cục tức.
Tôi từ chối dẫn hắn về nhà tôi.
"Thẩm Dực, sớm muộn gì tôi cũng sẽ kết hôn, nếu như anh đã khôi phục trí nhớ, dẫn anh quay về thì về tình về lý đều không thích hợp."
Hắn sẽ không kết hôn.
Nhưng tôi sẽ.
Hắn không thích tôi.
Nhưng tôi thích hắn.
Tôi không muốn để mình luân hãm vào nữa.
Nếu không, tôi sợ tôi sẽ không thể thoát khỏi nữa, chỉ có thể trở thành vật phụ thuộc, chim hoàng yến của một người.
Thẩm Dực nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, giọng nói khàn khàn: "Được."
0 Nhận xét