[Sau Khi Kim Chủ Mất Trí Nhớ_] Chương 6

Lại xoa xoa tóc hắn, dỗ dành: "Ngoan ngoãn, không giận nữa nha."

Hắn lập tức nở nụ cười: "... Được."

Tiếp theo tôi dự định đi mua một đôi giày cho Thẩm Dực.

Bàn tay Thẩm Dực vòng trên eo tôi, như thanh sắt nung đỏ khó có thể lay chuyển.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng thét kinh ngạc:

"Thẩm Dực, mày đang làm gì vậy?

"Người đàn bà này cho mày uống thuốc mê gì rồi, mày lại quỳ một gối buộc dây giày cho cô ta!

"Ôi đùa, mày còn đòi hôn!"

Ba người bọn họ trợn tròn mắt nhìn hắn, sợ nhìn nhầm người.

Thẩm Dực không kiên nhẫn nâng mắt: "Cút."

Bọn họ thì tôi quen, bạn bè của Thẩm Dực, ngày thường tuyệt đối sẽ không đến Vân Thành này.

Lòng tôi sinh ra bất an, muốn kéo hắn đi nhanh lên.

Anh em của hắn gọi tôi lại:

"Ôn Mạt, rốt cuộc là chuyện gì? Cô tốt nhất mau cho bọn tôi một lời giải thích! Khoảng thời gian này bọn tôi tìm cô muốn phát điên rồi!

"Nếu không phải Hứa Hoan nhờ người đến nói cho bọn tôi, bọn tôi còn không biết hóa ra Thẩm Dực mất tích trong khoảng thời gian này lại bị cô giấu đi!"

"Thôi được rồi đừng nói nữa, theo tôi thấy thì Thẩm Dực khá vui vẻ mà, nói một cô gái nhỏ nhà người ta như vậy làm gì?"

Thẩm Dực sắc mặt tối sầm, giọng nói lạnh lẽo: "Các người là ai? Nói chuyện với kim chủ của tôi kiểu gì đây?

"Để tôi nghe thấy các người nói xấu cô ấy một câu nữa, tôi xé xác các người!"

Anh em hắn: ??

Ánh mắt từng người vỡ vụn: "Thẩm Dực mày không nhận ra bọn tao sao?"

11.

Anh em hắn vừa buồn bực vừa phẫn nộ bỏ đi.

Tôi chợt cảm thấy có chuyện lớn không ổn.

Thẩm Dực thì chỉ cảm thấy gặp phải ba kẻ biến thái, kéo tôi định rời đi, hơn nữa còn cảnh cáo bọn họ nếu còn đi theo sẽ báo cảnh sát.

Nhìn thấy vẻ mặt bọn họ không thể tin được.

Tôi đang nghĩ nên nói gì đó để xoa dịu một chút.

Có một người trong bọn họ kéo hai người còn lại đi: "Ôn Mạt, cô cứ đưa Thẩm Dực về đi, sau này bọn tôi sẽ quay lại tìm cô."

Tôi hoang mang lo sợ.

Sau khi về nhà Thẩm Dực lại nhão nhão dính dính ghé tới, ôm chặt tôi.

"Mạt Mạt, anh không muốn rời xa em."

"Ngoan, không rời xa."

Tôi dỗ dành hai câu, vẫn cảm thấy không được.

Nếu như Thẩm Dực ở chỗ tôi không được bao lâu nữa, tôi phải tận dụng triệt để.

"Thẩm Dực, anh biết cosplay kiểu gì?"

Đôi mắt Thẩm Dực sáng lên, cọ vào ngực tôi hết lần này đến lần khác: "Anh cái gì cũng biết! Mạt Mạt em muốn chơi kiểu nào?"

Tôi cảm thấy mình hơi hiểu được cảm giác của bạo chúa thời cổ đại vô tâm với triều chính rồi.

Lần này sau khi tan làm, tôi vội vàng chạy về nhà.

Thẩm Dực ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.

Tôi mở cửa thì lập tức xông vào phòng ngủ, một tay đẩy ngã Thẩm Dực mặt không cảm xúc.

Cưỡi lên người hắn, một tay chống trên giường, tay kia nhéo cằm hắn.

"Hôm nay chơi trò gì?"

Thẩm Dực: ?

Thấy hắn nhíu mày vẻ mặt mờ mịt, tôi nhéo nhéo mặt hắn.

Hắn nhíu mày càng lúc càng dữ dội.

Tôi tưởng là hắn chưa nghĩ ra cách chơi, không vui, nên cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng vẻ mặt hắn lúc này, quả thực rất giống Thẩm Dực ngày xưa.

Lạnh lùng bất cận nhân tình.

Tôi suy nghĩ một lát, nói ra hình tượng Thẩm Dực trước khi mất trí nhớ.

"Hay là thế này, lần này tôi là chim hoàng yến, anh là kim chủ, hình tượng của anh là lạnh lùng vô tình, không thích chim hoàng yến này, nhưng chim hoàng yến này cứ ve vãn anh, cuối cùng anh cùng sa ngã với chim hoàng yến?"

Ôi mẹ ơi, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.

Đặc biệt là để Thẩm Dực cún con sau khi mất trí nhớ, đóng vai Thẩm Dực, Diêm Vương mặt lạnh trước đây.

Càng thêm kích thích.

Thẩm Dực khựng lại, giọng nói lạnh lùng từ tính: "Tại sao lại là kim chủ không thích chim hoàng yến?"

Tôi lặng lẽ trợn trắng mắt.

Còn cái gì mà tại sao?

Đương nhiên là bởi vì kim chủ là anh quả thật không thích chim hoàng yến là tôi chứ sao?

Hắn không vội vàng.

Tôi thì vội vàng như khỉ.

Những ngày có thể trêu chọc Thẩm Dực là càng sống càng ít đi một ngày.

Tôi đẩy hắn, bảo hắn đi thay đồ.

Thẩm Dực: "Tại sao là kim chủ thay đồ, không phải chim hoàng yến thay đồ?"

Tôi ôm mặt hắn, hôn một cái.

Đồng tử hắn rung lên.

"Thẩm Dực ngoan, mau đi thay đồ được không?"

Cổ họng hắn hơi nuốt nuốt: "Được."

Cảm giác Thẩm Dực ngày hôm nay, vô cùng mạnh bạo.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nhận ra một ánh mắt mãnh liệt.

Mở mắt đối diện với đôi mắt đen như sơn mài của Thẩm Dực.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘