Dưới ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh, tôi sụp đổ rồi!
Tôi thấy hắn nên ch*t quách đi cho rồi.
Chờ Thẩm Dực khôi phục trí nhớ, e rằng sẽ muốn giết tôi, người đã chứng kiến một mặt bất thường nhất của hắn.
Tôi dẫn hắn đi một vòng xung quanh trường, thấy hắn không nhớ ra chút gì thì không khỏi nản lòng.
Chuyển sang dẫn hắn đến một quán ăn nhỏ ở cổng trường ăn cơm.
Trong tiệm mở máy lạnh rất mạnh, vừa bước vào cả người sảng khoái.
Thẩm Dực ngoan ngoãn gọi món mì nồi đất khoai tây giống hệt của tôi.
Mì vừa được mang lên, cửa tiệm mở ra.
Tôi theo bản năng nâng mắt nhìn.
Sững người.
"Ôi, thật trùng hợp đúng không? Đây chẳng phải là Ôn Mạt, bạn học đại học của tôi sao?"
"Không ngờ cậu còn quay lại từ Kinh Thành mà? Nói ra cũng thật đáng nhớ."
"Cậu là người duy nhất bên cạnh tôi dùng sắc đẹp để hầu hạ người khác, nhưng tôi nghĩ Thẩm Dực chắc vẫn chưa thích cậu, đã đuổi cậu về rồi đúng không?"
Trong tiệm rất đông người, hầu hết là học sinh mặc đồng phục.
Bọn họ nghe vậy, dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía tôi.
8.
Hứa Hoan.
Bạn cùng phòng đại học của tôi.
Người duy nhất biết chuyện của tôi và Thẩm Dực.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy thi đậu nghiên cứu sinh.
Không ngờ hiện tại đã trở về trường cấp ba cũ giảng dạy.
Tôi rũ mắt, không thèm quan tâm đến cô ta.
Lặng lẽ ấn tay Thẩm Dực, ghé sát vào nói nhỏ với hắn một câu, hắn ngoan ngoãn gật đầu.
Không ngờ Hứa Hoan càng làm tới.
Cười cười bước tới, đứng bên cạnh bàn chúng tôi.
"Ôn Mạt, không ngờ cậu rời khỏi Thẩm Dực lại tìm một người đàn ông như thế này sao?"
"Đồ hắn mặc là hàng chợ mấy chục tệ, mặc dù gia cảnh cậu không tốt, nhưng dù sao cũng từng có một đoạn thời gian với Thẩm Dực, phải nói là rời khỏi Thẩm Dực cũng nên mở mang tầm mắt chứ? Kết quả lại tìm một người đàn ông ngay cả hàng hiệu cũng không mua nổi này?"
"Cộp" một tiếng, tôi đặt đũa xuống.
Cười lạnh rồi nâng mắt: "Cậu có tiền, nhưng lúc đi học còn phải cầu xin tôi nhường học bổng mấy nghìn tệ cho cậu."
"Cô!"
"Muốn ăn thì ăn, không ăn thì cút, đừng ở đây làm chậm trễ việc làm ăn của chủ tiệm."
Thẩm Dực quay lưng về phía cửa, suốt thời gian Hứa Hoan bước vào chưa từng nhìn thấy mặt hắn.
Hứa Hoan tức giận đến bật cười, vén tóc bên tai.
Bắt đầu nhắm vào Thẩm Dực.
Cô ta vươn tay gõ gõ lên bàn Thẩm Dực: "Anh là bạn trai mới của Ôn Mạt à? Anh có biết Ôn Mạt trước đây từng làm..."
Giọng cô ta đột ngột dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Dực.
Thấy hắn nhàn nhạt nâng mắt.
Tôi nhẹ nhàng nói: "Bây giờ có thể cosplay rồi."
Thẩm Dực liếc xéo Hứa Hoan: "Từng làm gì, nói đi? Sao không nói nữa?
"Cô là cái thứ gì? Nếu không muốn sống yên ổn ở đây, tôi có thể giúp cô một tay."
Mặt mày Hứa Hoan hoảng loạn, vội vàng giải thích:
"Thẩm Tổng, tôi không biết là anh, vừa rồi tôi chỉ đùa giỡn với Ôn Mạt thôi! Mọi người đều biết tình cảm của hai người hòa thuận, tuyệt đối không có ý mỉa mai!"
"Xin lỗi."
Hứa Hoan cúi gập người xin lỗi hắn.
Thẩm Dực lạnh lẽo liếc nhìn cô ta: "Cô nên xin lỗi ai, cần tôi tự mình giải thích không?"
Mặt Hứa Hoan tái mét, thực sự cúi gập người xin lỗi tôi một cái.
Giọng nói cũng run rẩy.
Tôi đại phát từ bi vẫy tay một cái.
Cô ta chạy trốn khỏi hiện trường như thể đào vong.
Sau khi người đi, tôi đột nhiên thở phào một hơi.
Đôi mắt ngây thơ của Thẩm Dực chớp chớp: "Mạt Mạt, diễn xuất của anh có tốt không?"
"Tốt, tốt, tốt."
Vừa rồi tôi thấy Hứa Hoan có ý định không tốt, lén lút hỏi Thẩm Dực, có biết diễn vai tổng tài bá đạo không?
Thích cosplay, vậy thì cosplay thử xem sao.
Không ngờ, hiệu quả lại tương đối tốt.
Dù sao, không ai biết Thẩm Dực mất trí nhớ cả.
Thẩm Dực cười đến mức cong cong mặt mày: "Vậy lần sau anh cosplay với em được không? Anh không thích người phụ nữ kia."
"Ăn cơm đi ăn cơm đi, chuyện người lớn con nít bớt hỏi."
Thẩm Dực: ......
9.
Thẩm Dực cứ như vậy an an phận phận ở nhà tôi.
Những ngày bình thường tôi đi làm, Thẩm Dực sẽ ngoan ngoãn ở nhà.
Mỗi lần ra ngoài, Thẩm Dực sẽ ghé tới, tặng một nụ hôn nhão nhão dính dính.
Đôi khi nhìn thấy mặt hắn, tôi cũng sẽ ngây người một lúc.
Không biết sau khi Thẩm Dực khôi phục trí nhớ, có hận không thể giết người diệt khẩu không.
Dù sao, ai cũng không muốn để một chim hoàng yến không quan trọng nhìn thấy quãng thời gian thảm hại nhất của mình.
0 Nhận xét