[Sau Khi Kim Chủ Mất Trí Nhớ_] Chương 3

 6.

Vân Thành là quê nhà của tôi, cách Kinh Thành rất xa.

Năm lớp mười hai Thẩm Dực chọc giận gia đình, nhà họ Thẩm liền gửi hắn đến Vân Thành làm học sinh chuyển trường một năm.

Đến kỳ thi đại học mới đón hắn đi.

Thẩm Dực lúc đó có lẽ căn bản không quen biết tôi.

Hắn vốn lạnh lùng, nhưng không bị ràng buộc, đã cứu tôi khỏi tay đám du côn nhỏ một lần.

Tôi yêu thầm hắn, biết hắn sẽ thi vào Đại học Bắc Kinh, nên lập tức liều mạng học tập.

Sau này đạt được ý nguyện thi vào Kinh Thành, nhưng không ai biết về mối tình thiếu nữ này.

Tôi thích Thẩm Dực, cam tâm tình nguyện làm chim hoàng yến bên cạnh hắn ba năm.

Trong suốt khoảng thời gian này hắn không có đối tượng mập mờ, tôi cũng không thích thêm người nào khác.

Tôi tưởng rằng mình sẽ là người đặc biệt đó.

Mẹ tôi giục tôi tìm bạn trai, giục tôi đi xem mắt.

Bà nói nếu tôi không có bạn trai, thì cũng nên thử xem, biết đâu lại gặp được người hợp mắt thì sao?

Tôi hỏi Thẩm Dực, có ý định kết hôn không.

Tôi nhớ rất rõ lúc đó ánh mắt hắn rất lạnh lẽo, hắn nói: "Tôi sẽ không kết hôn."

Lòng tôi lạnh đi một nửa.

Bởi vì ba mẹ tình cảm hòa thuận, tôi luôn hướng về mối quan hệ hôn nhân.

Nhưng Thẩm Dực người lạnh tim lạnh, tôi sợ cuối cùng tôi nhận kết cục thuyền nhỏ đâm vào núi băng, nên cũng muốn sớm ngày giải thoát.

Cho nên tôi đề nghị rời đi.

Ban đêm.

Tôi đi tắm trước.

Ra ngoài hơi buồn ngủ, ngồi trên sofa thẫn thờ.

Thẩm Dực vào phòng tắm, tiếng nước róc rách vang lên, tôi loáng thoáng nhận ra một bóng người đang đứng trước mặt tôi.

Rất cao.

Ánh mắt người đó nhìn thẳng vào tôi, không chút che giấu.

Tôi nửa mở mắt, chỉ vào sofa bên cạnh: "Anh cứ ngủ ở đây đi."

Thẩm Dực cúi đầu, không nhìn rõ sắc mặt.

Trên mặt hắn nổi lên một tầng hồng nhạt.

Lời trong ý ngoài đều là muốn đưa tôi vào phòng ngủ.

Tôi tỉnh táo thêm một chút: "Có chuyện gì không thể nói ở đây sao?"

Mặt hắn càng đỏ hơn, liếc nhìn sofa.

Mang một vẻ mặt sẵn sàng hy sinh: "Nếu em thích ở đây thì... cũng được!"

Đột nhiên, hắn chậm rãi cởi dây thắt áo choàng tắm.

Lộ ra hình ảnh hoạt sắc sinh hương bên trong.

Mắt tôi trợn tròn.

Cổ hắn rất đỏ, đỏ lan đến tận vành tai.

Hắn nói: "Chim hoàng yến là để hầu hạ kim chủ."

7.

Tôi đẩy Thẩm Dực ra một chút.

Tôi nói: "Đây là giá khác."

Thẩm Dực sững sờ, vẻ mặt buồn bã: "Nhưng anh không cần tiền của em, anh chỉ cần em."

Hắn bị ngã đến mức ngu người rồi.

Trước khi xuất viện, bác sĩ nói riêng với tôi: "Đề nghị không nên kích thích bệnh nhân, hãy đưa hắn hoạt động nhiều hơn, làm quen với những chuyện trước đây, có lẽ còn có thể nhớ lại."

Chúng tôi quấn quýt nhau đủ lâu rồi.

Chuyện thu nhận hắn lúc này, chẳng qua là vì trước đây hắn đối xử với tôi coi như ổn.

Tôi định đưa Thẩm Dực đến trường cấp ba kia, xem hắn có thể nhớ ra chút gì không.

Lúc này đúng vào giờ nghỉ trưa, một nhóm thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng ùa ra khỏi trường.

Tôi nói với hắn: "Ngay chỗ này, anh nhớ ra gì chưa?"

Tôi nhìn thẳng vào hắn.

Lông mi đen nhánh như quạ của Thẩm Dực khẽ run, giọng nói tủi thân:

"Mạt Mạt, cosplay giữa thanh thiên bạch nhật không hay lắm đâu?"

??

"Có gì không hay?"

Hắn như thể hạ quyết tâm, ôm chặt eo tôi.

Kéo tôi vào lòng hắn.

Cười khà khà: "Đàn em, em cũng không muốn để giáo viên biết đúng không?"

Những người đi ngang qua vội vàng nhìn chúng tôi một cái, sau đó vội vàng thu hồi ánh mắt.

Tôi vỗ một cái vào đầu hắn.

Hắn tủi thân, khóe mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm tôi.

"Mạt Mạt, anh sắp vỡ tan rồi, em mau ôm anh đi."

"Anh là chim hoàng yến do chính tay em nuôi lớn mà!"

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘