[Sau Khi Kim Chủ Mất Trí Nhớ_] Chương 1

 1.

Trên giường bệnh, ánh mắt người đàn ông thêm một phần ngơ ngác.

Đầu hắn quấn băng gạc, làm giảm đi cảm giác sắc bén trời sinh trên người hắn.

Tôi buông thở dài một tiếng trước cửa.

Hắn là kim chủ của tôi, Thẩm Dực.

Bác sĩ nói đầu hắn bị va chạm, có một vùng tối, có thể sẽ mất trí nhớ.

Tôi vừa định đi vào, đột nhiên, Thẩm Dực trong phòng bệnh cách cửa sổ nhỏ nhìn về phía tôi.

Hai mắt hắn sáng lên.

Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy hắn giống như một nhóc cún con.

Tôi mở cửa bước vào.

Còn chưa đợi tôi lên tiếng, hắn đã lập tức hỏi tôi: "Em là Ôn Mạt?"

Tôi gật đầu.

Nghĩ bụng hắn không giống như bị mất trí nhớ, ít nhất vẫn còn nhớ tên tôi.

Giây tiếp theo, đôi môi vốn chỉ thốt ra những lời băng giá của người đàn ông khẽ mở.

Thậm chí ngay cả đôi mắt vốn lạnh lùng cũng lộ ra vài phần bối rối và tủi thân.

"Kim chủ, anh bị tai nạn xe hơi hiu hiu hiu."

???

Mắt hắn dần dần trở nên ẩm ướt: "Đầu anh đau quá kim chủ."

Khoan đã?

Tôi im lặng hai giây, sau đó hỏi: "Hồi tiểu học tôi không đạt môn ngữ văn, anh vừa nói gì cơ?"

Hắn càng thêm tủi thân: "Kim chủ, sao em không hề đau lòng cho chim hoàng yến của em một chút nào vậy?"

Tôi lặng lẽ nuốt nước miếng.

Thẩm Dực hắn, thật sự mất trí nhớ rồi.

2.

Tôi run rẩy nói: "Hay là, tôi đổi phòng bệnh cho anh nhé?"

Phòng bệnh bình thường hắn đang ở, thực sự không xứng với thân phận của hắn.

Nghe vậy, khóe mắt Thẩm Dực đỏ lên, mắt ẩm ướt, giọng nói cũng mang theo nức nở nghẹn ngào.

"Kim chủ, anh không xứng ở phòng bệnh sang trọng, có phải em muốn lấy lý do anh tiêu tốn nhiều tiền để vứt bỏ anh không?"

Tôi: ......

Không phải trước đây chính anh là người tuyệt đối không bao giờ ở loại phòng bình thường này sao, cho dù khách sạn hay phòng bệnh, cũng đều phải cao cấp.

Tôi giải thích: "Tôi không phải kim chủ, anh mới là, chỉ là anh quên mất thôi."

Mắt hắn đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ.

"Em chính là không cần anh nữa! Anh già rồi nhan sắc tàn phai, tâm trí kim chủ không còn ở chỗ anh, vậy chi bằng anh cứ trực tiếp chế* trong tai nạn xe hơi cho rồi."

Tôi đại kinh thất sắc.

Câu này không thể nói bừa được.

Thấy bộ dạng hắn tủi thân không chịu nổi, tôi trầm ngâm hồi lâu.

Hắn lộp bộp rơi nước mắt, tôi chỉ thiếu điều không cầm điếu thuốc trên tay thôi.

Thẩm Dực trước đây hoàn toàn không phải như vậy, tính cách hắn lạnh nhạt, cũng chỉ lúc ở trên giường khóe mắt mới hơi đỏ bừng một chút.

Tôi làm chim hoàng yến của hắn ba năm, chưa bao giờ nhìn thấy hắn rơi lệ như thế này.

Lần này trước khi tôi rời khỏi Kinh Thành, muốn cắt đứt quan hệ với hắn.

Chẳng qua đêm đó sau khi tôi đề nghị, Thẩm Dực im lặng không nói, hiếm hoi rút một điếu thuốc hút.

Đêm đó hắn giống như một con thú hoang thoát khỏi xiềng xích, vừa hung dữ vừa tàn nhẫn.

Tôi khóc đến mức khản cả giọng.

Nhưng ngày hôm sau, tôi không chào hỏi một tiếng nào, không mang theo bất cứ đồ vật gì đã lập tức chạy trốn.

Đã một tháng trôi qua, ai mà biết Thẩm Dực sao lại đến Vân Thành, thậm chí còn bị tai nạn xe hơi, bệnh viện chỉ gọi điện thoại cho tôi.

Chỉ lát sau, tôi trầm giọng nói: "Đúng vậy, không sai, tôi chính là kim chủ của anh."

Hai mắt hắn sáng rực lên, thậm chí để lộ một chút hơi thở thiếu niên.

3.

Sau khi các chỉ số của Thẩm Dực đều đạt chuẩn, tôi làm thủ tục xuất viện cho hắn.

Ban đầu định tìm đại một khách sạn cho hắn.

Vừa ngẩng đầu lên thì lập tức bắt gặp đôi mắt phượng rũ xuống, nhìn tôi một cách đáng thương.

"Em lại muốn không cần anh nữa sao?"

Tôi thở dài một hơi, dẫn hắn về căn hộ của mình.

Tôi thuê một căn nhà cũ nát, may mà vị trí địa lý tốt, giao thông thuận tiện.

Thẩm Dực sau khi vào nhà tôi đã lập tức chặn tôi ở cửa.

Hắn rất cao, cánh tay cũng dài, chống lên cửa sau đó hơi cúi người, rũ mắt nhìn tôi.

Tôi phải ngẩng đầu nhìn hắn.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘