[Sát Thủ_] Chương 7

 Trần Vệ Lâm nhét thẻ vào túi, lại lưu luyến nhìn căn nhà phía sau tôi.

Tôi đứng tại chỗ, hai mắt vô hồn nhìn xuống đất.

“Ba, ba mau chóng tìm việc đi, số tiền này chắc chắn không thể tiêu cả đời được.”

“Sau này ba cũng đừng đến đây nữa.”

Trần Vệ Lâm thu hồi ánh mắt, xoa xoa mặt tôi: “Con sạc đầy điện thoại đi, ba sẽ liên lạc với con bất cứ lúc nào.”

Tôi rũ mắt xuống không trả lời.

16.

Sau khi Trần Vệ Lâm đi.

Tôi về nhà ngay lập tức tìm điện thoại ra, giơ búa lên đập nát nó.

Bà nội nó.

Ai muốn làm máy rút tiền của ông cả đời chứ?

Càng nghĩ càng tức.

Cái điện thoại dưới đất đã nát bét, nhưng tôi vẫn không ngừng vung búa đập loảng xoảng.

Đại ca sát thủ đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng tôi: “Cô đang làm gì?”

Hắn vậy mà chưa ra ngoài.

Tôi đặt cây búa lớn xuống, ngượng ngùng gãi đầu.

“Ba nuôi tôi sẽ gọi điện thoại đến đòi tiền, cho nên tôi tiêu hủy công cụ liên lạc trước.”

“Ngài yên tâm, tôi sẽ giải quyết chuyện này sớm nhất có thể, sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu.”

Đại ca sát thủ: “Cô cần gì, tôi có thể giúp cô.”

Tôi vội vàng xua tay, nói: “Không cần không cần, ngài đã giúp tôi rất nhiều rồi.”

Hắn dựa vào khung cửa, nhìn chằm chằm tôi một lúc.

“Tùy cô.”

17.

Trần Vệ Lâm bởi vì không liên lạc được với tôi, liên tiếp mấy ngày nay đều lảng vảng bên ngoài căn nhà.

Tôi trốn trong phòng, không mở cửa, cũng không lên tiếng.

Ông ta mỗi lần đều chỉ đành hậm hực rời đi.

Vài ngày sau, Trần Vệ Lâm không tìm tôi nữa, tôi với nhà họ Trần hẳn đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

Cuối cùng cũng thoát khỏi tầng ràng buộc này.

Thật sự là nhẹ cả người.

Tuy nhiên chưa kịp vui vẻ bao lâu, đại ca sát thủ lại sắp rời đi.

Tôi đoán hẳn là muốn di chuyển căn cứ.

Đại ca sát thủ nói tôi có thể tiếp tục ở đây, còn tôi bày tỏ kiên quyết phải theo ông chủ cùng tiến cùng lui.

Đến nhà mới xong.

Một ngày tôi phải té ngã đến tám lần.

Đại ca sát thủ vì thế mà sắp xếp cho tôi một bảo mẫu, mỗi ngày đều dắt tôi đi bộ, làm quen với môi trường.

Tôi và bảo mẫu hòa hợp rất tốt.

Còn từ miệng cô ấy biết được họ của đại ca sát thủ, “Lục”.

Lúc cô ấy còn muốn nói với tôi nhiều hơn, tôi nhanh chóng lắc đầu, không nghe gì cả.

Biết càng nhiều, chết càng nhanh.

Quy tắc này tôi hiểu.

Chị đây là người sống tạm trong tổ chức sát thủ đấy.

Tối hôm đó, tôi vừa ngân nga một bài hát, vừa tay chân nhanh nhẹn chà lưng cho đại ca sát thủ.

“Ông chủ, thoải mái không?”

Hắn quay lưng về phía tôi gật đầu: “Ừm.”

Tôi đột nhiên có suy nghĩ: “Vậy tôi có thể chà lưng cho những anh em khác trong tổ chức không?”

Đại ca sát thủ cơ thể hơi cứng đờ, hỏi ngược lại: “Tôi không thể thỏa mãn cô sao?”

“Không phải.”

Tôi cười thành tiếng: “Tôi muốn thể hiện công phu chà lưng của tôi.”

“Chà nhiều ngày như vậy, tôi cảm thấy kỹ thuật của mình tiến bộ không ít, trên cánh tay cũng có cơ bắp rồi.”

Đại ca sát thủ nghe vậy thì quay người lại, bóp bóp tay tôi.

“Luyện thêm chút nữa, vẫn chưa được.”

“Vậy thôi vậy.”

Dù sao cũng chỉ là nói chơi thôi.

Tôi sửa sang lại tóc, chờ đại ca sát thủ quay lưng đi.

Đợi nửa ngày, hắn cũng không động.

Ánh mắt nóng rực trên đỉnh đầu dường như muốn chọc tôi thành một cái lỗ.

Tôi không dám ngẩng đầu, càng không dám động.

“Ngài, ngài quay đi chưa?”

“Chưa.”

Tôi có chút ngẩn ngơ: “Muốn tôi chà phía trước sao?”

“Tôi có thể giúp ngài nhấc lên đee chà.”

Hắn cắn răng: “……Ra ngoài.”

18.

Chậc.

Mỗi lần chà được nửa chừng đều sẽ đuổi tôi đi.

Tôi bĩu môi: “Tôi không.”

“Tại sao mỗi lần chà được nửa chừng đều sẽ đuổi tôi đi?”

“Tôi thừa nhận quấy rối anh là tôi sai, nhưng nghĩ lùi lại một bước, cơ thể anh tốt như vậy, lẽ nào anh không có lỗi sao?”

Đại ca sát thủ bình tĩnh nhìn tôi tự tìm đường chết: “Ừm, nói tiếp đi.”


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘