Tôi suy nghĩ một chút, nói: “Ngài không phải rất thích tắm sao? Tôi chà lưng chà rất tốt, sau này tôi đến phụ trách chà lưng cho ngài đi.”
Đại ca sát thủ: “Không cần.”
“Tôi tình nguyện lấy thân báo đáp.”
Đại ca sát thủ: “Không cần.”
Tôi dứt khoát cưỡng ép: “Hai chọn một, muốn cái nào?”
Người trước mắt này trầm mặc một lát: “……Chà lưng đi.”
“Được.”
11.
Tôi hít sâu một hơi.
Tay cầm khăn chà lưng đi vào phòng tắm.
Trước kia không nhìn rõ, bây giờ cuối cùng có thể nhìn gần thật cẩn thận rồi.
Kết quả.
Đại ca sát thủ nửa thân dưới quấn một cái khăn tắm, một tay vịn tường, quay lưng về phía tôi.
Tôi bĩu môi.
Phòng tắm lạnh như vậy sao? Nhất định phải quấn một thứ gì đó.
Tôi cực lực nhịn xuống ý muốn muốn giật khăn tắm của hắn, nhỏ giọng mở lời: “Tôi bắt đầu đây nhé.”
Đại ca sát thủ: “Ừm.”
Hai tay tôi siết chặt khăn chà lưng, dốc sức chà lên.
“Cái lực này được không?”
“Được.”
Tôi vùi đầu tiếp tục chà.
Không thể không nói, hắn là một sát thủ, trên lưng vậy mà không có chút vết thương nào.
Vô cùng trơn nhẵn.
Tôi vô cùng ngưỡng mộ.
Phải biết rằng trước kia tôi thường xuyên bị Trần Vũ Phi bắt nạt, trên người để lại rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ, mùa hè cũng không dám mặc áo cộc tay quần đùi.
Tôi vừa chà, vừa khen.
“Ông chủ, lưng ngài thật sự rất trơn, cũng không có vết thương, giống như một miếng gạch men.”
“Hơn nữa ngài cũng cao ráo, tôi thật sự cảm thấy tôi đang chà tường.”
“Trời ạ, có chút mệt……”
Lâu rồi không vận động.
Cái tay già chân cỗi của tôi thật sự là không chịu được làm việc nặng.
Đại ca sát thủ: “Mệt rồi thì ra ngoài đi.”
Động tác tôi không ngừng, hì hục tiếp tục chà: “Chuyện này không được, tôi phải chà đến khi ngài hài lòng thì thôi.”
“Ôn Ninh……”
Đại ca sát thủ đột nhiên xoay người, tôi không kịp phản ứng, một tay ấn lên lồng ngực của anh ấy.
Cả hai chúng tôi lập tức trầm mặc.
Điểm chú ý của tôi toàn bộ đều rơi trên cơ ngực của anh ấy.
Nói thế nào đây.
Cảm giác này, vừa mềm vừa cứng.
Lại có một điểm bé bé nhô lên.
Tôi nhéo nhéo, hỏi: “Tôi có thể mút mút không?” 🫦
12.
Tôi bị đuổi ra ngoài.
Đại ca sát thủ nói trước khi hắn ra thì không cho phép tôi tiến vào, còn khóa trái cửa lại.
Cho nên tôi ngồi bên cạnh giường đợi hắn.
Một lúc sau, đại ca sát thủ tắm xong đi ra.
Hắn nhìn thấy tôi, câu đầu tiên chính là--
“Về phòng cô đi.”
Lại muốn đuổi tôi đi.
Tôi nằm xuống bày một kiểu tạo dáng, giọng nói đầy ám muội.
“Ông chủ, chọn một tặng một.”
“Tôi có thể, không cần thương xót tôi.”
Đại ca sát thủ trực tiếp lờ đi lời mời của tôi, bàn tay lớn kéo tôi xuống giường, giọng nói vô cùng hung dữ: “Tôi muốn ngủ, cô mau đi đi.”
Ngủ cái quái gì.
Vẫn chưa tới tám giờ.
Tôi không phục: “Đây là nhà tôi.”
Đại ca sát thủ có lý hơn: “Bây giờ là nhà tôi.”
Đúng, hình như là như vậy.
Tôi ngoan ngoãn cúi gập chín mươi độ, nói: “Ông chủ ngủ ngon, chúc ngài có một giấc mộng đẹp.”
Tôi chống gậy dò đường, chậm rãi đi đến cửa phòng.
Trước khi đóng cửa, tôi không khỏi thở dài.
“Ông chủ, tôi phát hiện tôi rất dễ khiến người khác muốn lên giường.”
“Cứ như ngài, tôi vừa nói chuyện, ngài đã chuẩn bị ngủ rồi.”
Hắn phản ứng lại trong chốc lát: “……Cút ra ngoài!”
13.
Về phòng xong.
Tôi đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng chuông điện thoại lạ lẫm.
Theo tiếng động tìm khắp trong hộp đồ, tìm ra một chiếc điện thoại bấm nút cũ kỹ.
Ấn nút nghe.
Một giọng đàn ông trung niên truyền ra--
“Alo.”
0 Nhận xét