[Sát Thủ_] Chương 4

 Bao gồm cả chuyện mắt mình.

Đại ca sát thủ nghe xong, giọng điệu bình thản: “Tôi biết rồi.”

“Anh xem, tôi ở lại đây, ngày mai hẳn sẽ bị bọn họ đánh chết, đi ra ngoài cũng sẽ chết đói.”

Lòng tôi kiên quyết: “Cho nên, lại để tôi sờ sờ cơ bụng, sau đó anh giết tôi đi.”

Hắn nhìn vẻ mặt hưng phấn của tôi, có chút không thể tin được.

“Cô trước khi chết chỉ nghĩ đến chuyện sờ cơ bụng?”

“Thật ra tôi còn muốn lăn giường.”

Đối diện với sự thẳng thắn của tôi, đại ca sát thủ lại lần nữa trầm mặc.

Tôi thăm dò: “Anh có thể……”

Hắn quả quyết cự tuyệt: “Không thể.”

Đồ keo kiệt!

9.

Đại ca sát thủ bảo tôi trước hết đừng chết.

Hắn không nói nguyên nhân, chỉ quẳng tôi vào trong chăn, sau đó tự mình đi tắm rửa rồi.

Một sát thủ khuyên tôi sống sót.

Chuyện này ít nhiều gì cũng có chút buồn cười.

Tuy không biết hắn muốn làm gì, nhưng tôi vẫn âm thầm thu dọn hành lý.

Trong thẻ vẫn còn một chút tiền, có thể cho tôi sống tạm thêm một thời gian nữa.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Tôi bị âm thanh gõ cửa đánh thức.

Ban đầu còn tưởng là Trần Vũ Phi dẫn người đến đuổi tôi đi.

Tôi khoác túi, chống gậy dò đường chuẩn bị rời đi.

Không ngờ đám anh trai áo vest này vừa nhìn thấy tôi đã lập tức cúi gập chín mươi độ, khách khí mời tôi trở về, còn tiện thể dọn dẹp sạch sẽ cho căn nhà.

Kẻ bạo lực áo vest chớp mắt biến thành nhân viên dọn dẹp.

Người đứng đầu đi đến trước mặt tôi, cười nói:

“Ôn tiểu thư, ông chủ của chúng tôi đã mua lại căn nhà này, cô có thể an tâm ở lại đây.”

Tôi ngớ người.

Ông chủ gì?

Ông chủ từ đâu ra?

Tôi không nhớ tôi quen biết một nhân vật lớn như vậy.

Tôi khó hiểu hỏi: “Ông chủ của bọn họ là ai?”

Người mặc vest: “Chuyện này tôi không tiện nói.”

……

Chết tiệt.

10.

“Ông chủ đại nhân, xin hãy nhận của thuộc hạ một lạy!”

Đại ca sát thủ vừa trở về, lập tức nhìn thấy tôi bật người một tiếng quỳ trên đất.

Giọng nói của anh ấy dường như đã dự liệu từ trước.

“Cô quỳ là tivi.”

Tôi cố tình mà.

Vị trước mặt đây chính là ông chủ của tập đoàn sát thủ, tôi chết cũng phải ôm lấy cái đùi này!

Tôi kẹp giọng, sờ loạn xạ trong không khí.

“Anh ở đâu?”

Đại ca sát thủ đi tới, xách cổ áo sau của tôi nhấc tôi lên.

“Tôi ở đây.”

Tôi thừa cơ kéo tay anh ấy lại, cực lực tự tiến cử.

“Ông chủ, tôi nguyện ý vì tổ chức mà xông pha lửa đạn, xin ngài thu nhận tôi đi!”

Giọng điệu hắn mang theo ý cười: “Thế thì cô biết làm gì?”

Vấn đề này khiến tôi bị hỏi đến nghẹn lời.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘