Rầm một tiếng, cả người tôi ngã xuống đất.
“Đau quá éc éc……”
Tôi chống đỡ phần thân trên, đau đến mức nước mắt đều chảy ra.
Đại ca sát thủ thở dài một hơi, đi đến trước mặt tôi ngồi xổm xuống, giọt nước còn sót lại trên tóc nhỏ xuống đùi tôi.
Mặt hắn cách tôi rất gần, nhưng tôi vẫn không nhìn rõ.
Nhìn đường nét đại khái, hẳn là một anh đẹp trai.
Lại gần một chút!
Lại gần thêm chút nữa, chị đây có thể thấy rõ dung mạo chú em rồi!
Tôi không dám nhìn quá rõ, sợ bị hắn phát hiện.
Đại ca sát thủ cúi đầu nhìn đầu gối tôi, ngón tay ấm áp lướt qua vết thương.
“Chảy máu rồi, có thuốc sát trùng không?”
Tôi hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tôi muốn sờ cơ bụng.”
“……”
Hắn lại lần nữa câm nín.
Đùa thôi, chút vết thương nhỏ này tính là gì, trước kia tôi thường xuyên bị thương.
Tranh thủ lúc hắn còn chưa mặc xong quần áo, tôi phải nhanh chóng ra tay.
Sát thủ bất đắc dĩ: “Chỉ sờ sờ thôi?”
“Thật ra tôi còn muốn hun hun.”
“……Cô đừng được voi đòi tiên!”
4.
Ngay lúc tôi tưởng rằng hắn sẽ tức giận bỏ đi, hắn nắm lấy cổ tay tôi, đặt lên eo của chính mình.
Tôi: “?”
Đại ca sát thủ quay mặt đi, khó khăn mở miệng.
“Sờ đi.”
Tôi sờ loạn xạ một hồi, sợ hắn hối hận.
Cảm giác trên tay vừa trơn vừa mềm mại, cơ bắp rõ ràng.
Lúc tôi chạm đến bên hông hắn, cơ thể đại ca sát thủ khẽ run rẩy một chút.
Giọng hắn khàn khàn: “Chậm thôi, có hơi ngứa.”
Tôi suýt chút nữa phun máu mũi ra ngoài.
5.
Rõ ràng tôi chỉ đang sờ cơ bụng……
Tốc độ trên tay chậm lại.
Hắn cũng không còn run rẩy nữa.
Không biết là do động tác của tôi quá lớn, hay là khăn tắm có suy nghĩ riêng của nó.
Nó rơi xuống đất.
Đại ca sát thủ nhanh chóng phẩy khăn lông trên vai vào mặt tôi, sau đó hoảng loạn nhặt khăn tắm lên.
Tôi biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Sao vậy?”
Hắn có chút lúng túng trả lời: “Không sao……”
Hít hà hít hà.
Vậy mà lại có thu hoạch bất ngờ.
6.
Buổi sáng thức dậy, đại ca sát thủ đã ra ngoài.
Tôi lấy điện thoại di động cất giấu ra, chĩa vào trước mắt, chuẩn bị gọi đồ ăn ngoài ăn.
Đột nhiên, cửa đại sảnh biệt thự bị va chạm mạnh mở ra.
Ngay sau đó, có người la hét--
“Ôn Ninh, mày cút ra đây cho tao!”
Giọng nói khàn đặc này dù có biến thành âm thanh điện tử tôi cũng nhận ra được.
Trần Vũ Phi.
0 Nhận xét