Tôi đúng tình hợp lý nói: "Đương nhiên là con người anh rồi."
"..."
"Thôi được rồi, em thích cả hai, đều muốn."
Hắn: "Tôi biết ngay mà."
25.
Tôi và Lục Vân Hiến chính thức ở bên nhau.
Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới là.
Còn chưa kịp tận hưởng vinh hoa phú quý, tôi đã phải đi theo Lục Vân Hiến tham gia các buổi yến tiệc lớn nhỏ khác nhau.
Mỗi lần vừa bước vào sảnh tiệc, tôi luôn cảm thấy ánh mắt của tất cả bọn họ đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Tuy nhiên bầu không khí tổng thể vẫn rất tốt.
Trong một buổi tiệc nhỏ.
Lục Vân Hiến bị một đám người trong giới thương nghiệp vây kín.
Tôi đứng bên cạnh bàn ăn, vừa ăn vừa lặng lẽ lắng nghe.
Bỗng nhiên một người từ bên cạnh gọi tôi: "Ôn Ninh."
Tôi theo bản năng quay đầu lại.
Một người đàn ông cao lớn đi đến trước mặt tôi: "Còn nhớ anh không?"
Giọng nói này, có chết tôi cũng không thể quên được.
Trần Hướng Dương.
Anh trai của Trần Vũ Phi, con trai cả của Trần Vệ Lâm.
Tôi rũ mắt gật đầu: "Anh Hướng Dương."
"Không ngờ lại gặp em ở đây." Gã nói: "Chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện đi."
Trần Hướng Dương kéo tôi đến một góc không có người xung quanh, hỏi: "Nghe nói bây giờ em đang sống cùng Lục tổng à?"
Quan hệ gì đến mày hả.
Tôi gật đầu: "Ừm."
"Vậy thì tốt quá rồi, đời sau không cần lo lắng nữa."
Tôi cúi đầu không nói gì.
Trần Hướng Dương cười nhấp một ngụm rượu: "Anh biết em cũng rất ghét tôi, nhưng anh vẫn phải giải thích với em một chút."
"Trần Vũ Phi sở dĩ đối xử với em như vậy, là bởi vì Trần Vệ Lâm thích em."
"Em suýt chút nữa đã trở thành mẹ kế của anh và Trần Vũ Phi."
Tôi giật mình.
Máu toàn thân như thể đang chảy ngược.
Trần Hướng Dương hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của tôi, tự mình nói tiếp: "Trần Vệ Lâm trước kia thường xuyên nửa đêm vào phòng em, em không hề phát hiện ra đúng không?"
"Chỗ anh còn có cả video Trần Vệ Lâm quay lại, đáng tiếc là em không nhìn thấy được."
Gã cúi người ghé sát vào tai tôi, lạnh lùng nói: "Có muốn anh gửi cho Lục tổng, để anh ta xem thử không?"
Ánh sáng xung quanh khiến tôi ổn định lại hơi thở.
Nếu ở trong bóng tối, tôi đoán là sẽ run rẩy toàn thân mất.
Tôi hỏi gã: "Anh muốn làm gì?"
Trần Hướng Dương nhét một tấm thẻ vào tay tôi.
"Tôi hy vọng em có thể thường xuyên liên lạc với gia đình."
26.
"Thân ái, em bị uy hiếp rồi."
Tối vừa về đến nhà, tôi lập tức kể chuyện này cho Lục Vân Hiến nghe.
Lục Vân Hiến nghe xong, kiềm chế cơn giận của mình, bình tĩnh nói: "Đừng sợ, để tôi xử lý chuyện này."
"Em không sợ, em còn khá phấn khích nữa cơ."
Tôi cười nói: "Hóa ra biến thái ở ngay bên cạnh em."
"..." Bàn tay an ủi của hắn dừng lại giữa không trung.
Tôi đưa điện thoại và tấm thẻ cho Lục Vân Hiến: "Anh giúp em bấm số, tiện thể mở ghi âm luôn."
"Em muốn nghe thử xem cái tên khốn này muốn làm gì."
27
"Tút tút tút..." Điện thoại đã thông.
Tôi nghe thấy giọng nói chết dở của Trần Hướng Dương: "Xin chào, ai vậy?"
Khốn nạn, cũng lễ phép ghê.
Tôi ngay lập tức nhập vai, thút tha thút thít nức nở: "Anh Hướng Dương..."
Giọng Trần Hướng Dương kiêu ngạo hẳn lên: "Em gái à, đừng khóc."
"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời anh, anh sẽ không làm gì đâu."
Tôi hít hít mũi: "Anh muốn em làm gì cũng được, cầu xin anh đừng kể chuyện này cho Lục Tổng, anh ấy sẽ bỏ em mất..."
Mà Lục Tổng bên cạnh đã bị diễn xuất của tôi chinh phục hoàn toàn, khó tin tưởng nổi nhìn tôi.
Tôi vứt cho hắn một cái mị nhãn.
"Ừm." Trần Hướng Dương rất hài lòng với câu trả lời của tôi.
"Trước hết, em đi thuyết phục Lục Vân Hiến, để Tập đoàn Tinh Hoàn hợp tác với công ty chúng ta."
"Sau đó kiếm ba mươi triệu cho anh..."
"Cùng với một phần cổ phần nữa..."
Trần Hướng Dương nói rất nhiều điều kiện, một cái càng lố bịch hơn một cái.
Qua lời hắn, tôi cứ như một nữ đặc công không gì biết làm
Trong âm thanh liên tục đồng ý của tôi, Trần Hướng Dương cúp máy.
Lục Vân Hiến vẫn đứng bên cạnh lắng nghe, hắn thành thạo tìm luật sư, còn chuẩn bị sẵn sổ tiết kiệm cho tôi.
Mấy ngày sau.
Tôi mang theo bút ghi âm, đến nơi giao dịch với Trần Hướng Dương.
0 Nhận xét