1.
Hắn quay trở về với cơ thể toàn mùi máu tươi. Mặc dù mùi rất nhạt nhưng tôi vẫn có thể ngửi thấy.
Anh zai sát thủ cởi quần áo bẩn ra, đi về phía phòng tắm: "Đợi tôi tắm xong rồi sẽ đi nấu cơm."
Tôi ngập ngừng, xấu hổ nói.
"Hay là tắm chung đi?"
Cơ thể hắn khựng lại, quay đầu nhìn lại tôi.
Tôi bổ sung: "Dù sao thì tôi cũng đâu nhìn thấy."
"Tôi thấy!" Hắn quăng lại mỗi câu này rồi xoay người đi thẳng vào phòng tắm.
2
Tôi tên Ôn Ninh, là một đứa trẻ mồ côi.
Ba năm trước, tôi được một nhà giàu có nhận nuôi, nhưng con cái nhà họ đều không thân cận tôi.
Đặc biệt là đứa con trai út kia.
Hắn thừa lúc tôi không chú ý đẩy tôi xuống cầu thang, đầu đập vào bậc thang, khiến hai mắt mù lòa.
Thật ra tôi cũng không phải hoàn toàn không nhìn thấy.
Chỉ là vô cùng mờ ảo.
Để bảo toàn tính mạng, tôi một mực khăng khăng bản thân không nhìn thấy gì.
Sau khi xuất viện, trong nhà an bài tôi đến một căn biệt thự ngoại ô, kèm theo một khoản tiền khổng lồ, mặc cho tôi tự sinh tự diệt.
Tôi mới lười đi báo thù.
Mỗi ngày gọi đồ ăn ngoài mở bưu phẩm, cuộc sống nhỏ trôi qua vô cùng dễ chịu.
Không ngờ một đêm hai tuần trước, một tên sát thủ đột nhiên xông vào.
Hắn đặt ngang dao găm trên cổ tôi chuẩn bị xẹt một nhát, nhưng phát hiện tôi là một người mù xong, lại không động thủ nữa.
Chỉ đe dọa tôi không được nói ra ngoài.
Thế là hai người bọn tôi bắt đầu cuộc sống đồng ở chung kỳ lạ.
Hắn hành tung bất định, thỉnh thoảng sẽ giúp nấu cơm.
Nhưng vài bữa cơm làm sao có thể thỏa mãn tôi.
Là chủ nhà, tôi phải cho hắn biết nhìn sắc mặt một chút.
Đêm hôm nay, tôi ngồi canh giữ trước cửa phòng tắm, tưởng tượng thân thể tràn đầy quyến rũ của đối phương.
Tiếng nước dừng lại, đại ca sát thủ quấn khăn tắm đi ra.
Hơi nóng bao trùm.
Trong tầm nhìn mờ ảo của tôi, vẫn có thể nhìn ra thân hình vai rộng eo hẹp của đối phương.
Chậc chậc, nhìn gần đúng là ngon lành cành đào.
Đại ca sát thủ nhìn thấy tôi: “Cô đứng ở đây làm gì?”
Tôi mặt đối diện lồng ngực hắn, hắng giọng nói: “Cho chị đây sờ sờ cơ bụng.”
Hắn: “……”
3
Động tác lau tóc của đại ca sát thủ dừng lại, nửa ngày sau mới mở miệng.
“Muốn chết?”
“Để tôi sờ xong rồi chết.”
“……”
Hắn không để ý đến tôi, xoay người rời đi.
Tôi vội vàng đuổi theo, quên lấy theo cây gậy dò đường ở bên cạnh.
Chân va vào góc bàn.
0 Nhận xét