[Kem Ngọt_] Chương 9

 Suốt cả đêm, lần đầu tiên, tôi đã có một giấc mơ, liên quan đến bánh kem.

Ngọt ngào, như thể có cả vị của những vì sao trong đó.

8.

Lục Khang trở về vào ngày thứ ba sau khi anh zai bánh kem đưa tôi đi làm. 

Hấp tấp vội vàng, thật giống như có ba vạn xác sống biến dị đang đuổi theo sau hắn.

Vừa xông vào phòng khám, hắn lập tức nhìn tôi từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, rồi nghiến răng hỏi tôi. "Người đâu?"

Tôi còn tưởng hắn tìm viện trưởng, nên vô cùng nhanh nhảu chỉ vào phòng trị liệu.

"Ở trong đó."

Lục Khang trực tiếp đạp cửa xông vào.

Sau đó, bị chính chân ba hắn đá ra ngoài.

Vừa đá còn vừa xách cổ áo hắn: "Mau xin lỗi kim chủ ba ba đi."

Lục Khang an ủi xong bệnh nhân đang kinh hồn chưa định, lại quay lại trừng mắt nhìn tôi.

"Tôi không phải hỏi ba tôi."

Tôi thấy rất khó hiểu.

"Thế cậu hỏi ai?"

Lục Khang nghiến răng nghiến lợi.

"Chính là cái tên, đánh nhau đến mức rụng răng kia."

Tôi bừng tỉnh đại ngộ, ra hiệu cho hắn tạm thời đừng nóng, sau đó mở máy tính thao tác một hồi.

"Hắn tháng sau mới đến cấy ghép, chưa đến lúc đâu, cậu sốt ruột làm gì?"

Trực giác mách bảo tôi, Lục Khang muốn đấm tôi. Nhưng lý trí cho tôi biết, ở đây hắn không dám động thủ.

Lục Khang dứt khoát kéo tôi vào cầu thang bộ.

Lục Khang: "Lúc đi chẳng phải đã nói cô đừng quản việc chăm sóc hậu mãi của hắn rồi sao?"

Tôi: "Tôi có quản đâu, lịch hẹn tái khám không phải do tôi làm."

Lục Khang: "Chẳng phải đã nói, không cho cô qua lại với cái loại người không đàng hoàng rồi sao?"

Tôi: "Tôi có qua lại với người không đàng hoàng đâu, người ta có công việc đàng hoàng mà."

Lục Khang bị tôi chọc tức đến mức bật cười.

"Cánh cứng cáp rồi đúng không?"

Sờ lương tâm mà nói, tôi cũng hơi bực bội.

Từ nhỏ đến lớn, tôi đi lại hơi thân thiết với cậu con trai nào, hắn đều có thể gây chuyện.

Không phải mách lẻo với giáo viên, thì cũng là bôi nhọ tôi trước mặt ba mẹ, hoặc liệt kê đủ thứ xấu xa của người ta, để chứng minh tôi bị mù.

Anh được phép nhận thư tình, tôi không được phép nói chuyện với con trai à?

Anh được phép có duyên phận đã định với mối tình đầu, tôi không được phép đi lại thân thiết với người khác à?

Anh được phép theo đuổi các chị gái xinh đẹp, tôi không được phép có người theo đuổi à?

Cho nên tôi dứt khoát đánh vào mu bàn tay hắn một cái.

"Đúng rồi đấy, cánh cứng rồi, tôi thích thế, cậu quản tôi à?"

Lục Khang nhân cơ hội nắm lấy cổ tay tôi.

Sức còn khá mạnh.

Lục Khang: "Rốt cuộc cô và hắn có quan hệ gì?"

Tôi vùng vẫy hai cái cũng không thoát được, dứt khoát đá vào cẳng chân hắn một cái.

"Cậu quản tôi với hắn có quan hệ gì, quan hệ duyên phận đã định được không?"

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

Lục Khang: "Không được."

Anh zai bánh kem: "Được."

Tôi: ......

Tôi: !!!

Sao hắn lại quay lại rồi?

Anh zai bánh kem chậm rãi bước lên từ cầu thang phía dưới, gạt Lục Khang ra, kéo tôi lại.

Tiện tay đặt cánh tay lên vai tôi, thoạt nhìn như đang ôm trọn tôi vào lòng.

Điều quá đáng nhất là, hắn còn cố tình đặt cằm lên đỉnh đầu tôi một cách không nặng không nhẹ, nhìn vừa thân mật vừa tùy tiện.

"Đương nhiên là được, vốn dĩ tôi còn suy nghĩ làm thế nào, theo đuổi Chi Chi cũng phải mất một năm rưỡi, mới tỏ ra trịnh trọng."

"Nhưng nếu như Chi Chi đã nói vậy, đương nhiên tôi không có vấn đề gì."

Nói xong bắt đầu khoác vai tôi đi xuống lầu.

Vừa đi xuống, còn không quên lười nhác vẫy tay với Lục Khang.

"Cảm ơn nhé anh bạn."

Tôi cả người cứng đờ, lúc đi xuống suýt nữa dẫm chân trái vào chân phải.

Mãi cho đến khi đi khỏi tầm mắt của Lục Khang, tôi và anh zai bánh kem mới đồng thời ngẩng đầu, nhìn lên hướng Lục Khang.

Khoảnh khắc đó, tôi và hắn không hiểu sao không hẹn mà gặp, nói ra lời hoàn toàn giống nhau.

Hắn: "Chạy?"

Tôi: "Chạy!"

Thế là chúng tôi chạy.

Là chạy thật.

Hắn nắm tay tôi một đường chạy như điên, lên mô tô tạch tạch tạch chạy mất. Tôi còn chưa kịp đội mũ bảo hiểm, đã quen cửa quen nẻo ngồi lên sau yên xe.

Nhưng khi tôi ôm eo, áp mặt vào lưng hắn, một suy nghĩ chợt lóe lên, tôi quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Lục Khang đứng bên cửa sổ cầu thang, trên mặt viết rõ ràng bốn chữ to tướng.

Gian phu dâm phụ.

Tôi cảm thấy hôm nay tôi tiêu rồi.

Theo cái thói quen trước đây của Lục Khang, nếu hắn không tố cáo tôi trước mặt ba mẹ tôi đến mức trời long đất lở, thì hắn không mang họ Lục.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘