Nói thật, xúc cảm rất tuyệt.
Gió lướt qua sống lưng hắn, lướt qua má tôi.
Ánh đèn neon của màn đêm bị quăng lại phía sau cùng ánh sao.
Những vì tinh tú cuối cùng rơi xuống một ngọn đồi nhỏ.
Nói là núi, thực ra đó chỉ là một gò đất nhỏ phía sau khu dân cư, được chủ đầu tư gọi là khu sinh thái nguyên bản.
Hắn dắt tôi, đi vòng qua những khóm cỏ mọc tùy tiện, băng qua con đường mòn không ai giẫm lên, trèo lên đỉnh đồi.
Lấy ra một chiếc hộp, đặt trước mặt tôi, mở ra. Bên trong là cả một vùng trời sao lấp lánh ánh sáng.
"Em vừa bước vào cửa tôi đã lập tức nhìn thấy rồi, vốn tưởng rằng miếng bánh này không thể gửi đi được."
"Lần này thì không ai cấm em ăn nữa rồi."
Nói thật lòng, từ khi ở trong bụng mẹ tới lúc biết ăn cho đến nay, tôi chưa bao giờ phân vân như lần này.
Lý do không gì khác, chính là chiếc bánh kem này, đã được làm ra cảm giác của một tác phẩm nghệ thuật thủ công.
Kem mịn màng được tán thành màu xanh thẫm của bầu trời đêm, những hạt đường bạc được rắc thành hình dải ngân hà, hình tròn hoàn hảo của các thiên hà lại mang theo một chút bí ẩn và vô định, lại được thêm vào hương sô cô la đậm đà và vị rượu rum nồng hậu khó quên...
Tôi thực sự rất muốn ăn, nhưng lại hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Bởi vì chỉ cần tôi động vào một miếng, dường như sẽ đóng lên một tì vết đáng tiếc trên bức tranh hoàn mỹ không chút khuyết điểm trước mắt này.
Nhưng mà anh zai đối diện lại hoàn toàn không hề hay biết sự giằng xé trong nội tâm của tôi, còn xát thêm muối vào sự giằng xé kia.
"Em vừa vào khách sạn tôi đã nghĩ, nếu có thể đưa cô đến đây ăn miếng bánh này, thì sẽ không còn một chút hối tiếc nào nữa."
Dòng xe cộ trên đường hợp thành ánh đèn neon mặt đất, dải ngân hà trên đầu kết tụ thành sự rực rỡ của bầu trời đêm, hòa quyện cùng ánh sáng trong mắt hắn.
"Phiên bản giới hạn tôi làm riêng cho em, tôi chỉ muốn làm cho một mình em ăn."
Tôi cảm thấy, hôm đó đầu óc tôi nhất định đã vào không ít nước.
Bởi vì tôi vẫn ngây ngốc ôm cái thìa hỏi hắn.
"Tại sao vậy?"
Câu trả lời của đối phương lại vô cùng thẳng thắn.
"Bởi vì tôi muốn theo đuổi em mà."
Muốn theo đuổi em mà...
Đuổi em mà...
Em mà...
Mà...
Đầu óc tôi, bùm một tiếng, nổ tung.
Chưa kịp phản ứng lại, hắn đã cười tủm tỉm nhéo má tôi.
"Không cần vội trả lời tôi, làm gì có ai theo đuổi bạn gái mà không tốn thời gian đâu?"
Tôi: ......
Thôi được rồi, cũng coi như tôi đã bị hắn sắp xếp rõ ràng mọi đường đi nước bước rồi.
Cuối cùng, hắn đã đẩy xe mô tô đưa tôi về nhà.
Theo lời hắn nói, mặc dù chạy xe về thì tôi sẽ về nhà nhanh hơn, nhưng đi bộ về thì hắn sẽ ở bên tôi được lâu hơn một chút.
Độc thân từ khi lọt lòng quá nhiều năm, mặc dù một nửa thời gian là giúp Lục Khang duyệt thư tình, nhưng cái được nói cho người khác nghe và cái được nói cho chính mình nghe, hiệu quả, khác nhau một trời một vực.
Trước kia tôi cũng tự xưng là cao thủ mặt dày, đã xem hết thư tình nhưng không hề rung động, nhưng đến khi có người liên tục 'tấn công' mình...
Nói không động lòng, đó là nói dối.
Hơn nữa hắn quả thực, trông rất đẹp trai.
Khác với cảm giác chàng trai ấm áp, rạng rỡ của Lục Khang, tên này lại có một khuôn mặt chuẩn mực của yêu nghiệt.
Cười rộ lên thì trong mắt như có móc nhỏ, từng phút từng giây có thể câu mất hồn vía người ta.
0 Nhận xét