Rốt cuộc là tôi và anh zai kia ở bên nhau khiến hắn ghen tị không vui.
Hay hắn đơn thuần chỉ vì quen biết tôi từ nhỏ, dựa trên nguyên tắc trách nhiệm, nên không đành lòng nhìn tôi bị lừa gạt?
Không phải tôi đa nghi.
Có một thời gian hồi cấp hai, bởi vì tôi nhận quá nhiều đồ ăn vặt Lục Khang đưa, nên cả lớp rộ lên tin đồn tôi và hắn đang yêu nhau.
Mà Lục Khang không hề phủ nhận loại tin đồn này.
Tôi cũng vì thái độ của hắn mà đã từng bay bổng một thời gian, nghĩ rằng có lẽ hắn thật sự thích tôi chăng?
Thế nhưng hiện thực rất nhanh đã giáng cho tôi một đòn đau điếng-- Giang hồ đồn rằng, hắn và hoa khôi cùng khóa đã hẹn hò.
Không chỉ hẹn hò, tôi còn tận mắt nhìn thấy hắn và hoa khôi cùng nhau về nhà.
Hắn đạp xe của hoa khôi, hoa khôi ngồi sau, ôm eo hắn, cười rạng rỡ như gió xuân.
Hắn thậm chí còn vẫy vẫy tay từ xa với tôi, ra hiệu rằng sau này sẽ không cùng tôi về nhà nữa. So sánh với hoa khôi, tôi giống như gà rừng sánh với phượng hoàng, toàn thân trên dưới chẳng có gì đáng giá.
Từ nay về sau tôi dẹp luôn suy nghĩ kia với Lục Khang.
Lục Khang là một người nói được thì làm được, ngày hôm sau, hắn trực tiếp giao anh zai gãy răng cho ba hắn.
Lý do là viện trưởng đích thân phẫu thuật sẽ có hiệu quả tốt hơn.
Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Lục Khang, anh zai kia cũng không còn liên lạc với tôi nữa.
Nghe nói chị gái lễ tân đã trực tiếp lướt tôi, tiếp quản mọi việc giao tiếp với hắn ta.
Kể từ đó, khách hàng tôi tiếp đón đều là các bà mẹ đã kết hôn, có con.
Loại khách hàng thuộc nhóm đối tượng đặc thù này không nhiều lắm, vì vậy công việc của tôi cực kỳ nhàn rỗi.
Sự nhàn rỗi này, mãi cho đến khi tôi tình cờ lướt thấy bài đăng cập nhật trên vòng bạn bè, mới chấm dứt đột ngột.
Tháng năm Lục Khang có một cuộc họp phải đi thành phố bên cạnh, trước khi đi hắn dặn dò tôi trăm điều, từ việc không được nói chuyện với người lạ, cho đến không được tùy tiện đi theo người lạ.
Đặc biệt là những kẻ nhìn qua đã biết chẳng phải người tốt lành gì, nhưng lại có một vỏ bọc đẹp mã.
Tôi thấy hắn đang nhắm thẳng vào anh zai bánh kem, nhưng tôi không có bằng chứng.
Sau đó ngay ngày hắn đi, tôi đã lướt thấy một bài đăng hiếm hoi không phải quảng cáo trên mạng xã hội. Một bộ ảnh bốn góc được chỉnh sửa tinh xảo, bối cảnh là lối đi bên trong toa tàu cao tốc, với hai nhân vật, nam và nữ.
Nam chính là Lục Khang, nữ chính là hoa khôi mối tình đầu thời cấp hai của hắn.
Kèm theo dòng chữ: Tình cờ gặp lại người quen cũ, duyên phận đã định.
Phía dưới là một loạt bạn học cũ nhấn like.
Còn có người bình luận khích bác nối lại tình xưa.
Lượt like của Lục Khang hiển nhiên đứng đầu tiên.
Tôi vốn định gọi điện thoại hỏi hắn một chút rốt cuộc là chuyện gì, nhưng chưa kịp bấm số thì tôi đã cúp máy.
Loại chuyện này, thật sự không biết nên hỏi thế nào.
Tôi dù sao không thể hung hăng hỏi hắn, tại sao lại chụp ảnh với người khác được?
Hắn chỉ nói anh zai bánh kem không đáng tin cậy mà thôi, tôi có cần phải lồng lộn như thế không?
Chỉ là, cảm xúc mất mát không rõ nguyên nhân.
Mới dặn dò tôi đừng nói chuyện với người lạ, quay đầu đã thân mật chụp chung với hoa khôi.
Rất giống với ý tứ quan châu được phóng hỏa, còn dân thường không được thắp đèn.
7.
Khi tan tầm, chú Lục hỏi tôi có muốn nghỉ ngơi vài ngày không, đằng nào dạo này phòng khám cũng không bận.
Vừa đúng lúc tôi nhận được một công việc phiên dịch bữa tối mấy hôm nay, Lục Khang lại không có ở đây, tôi vui vẻ trốn việc.
0 Nhận xét