[Kem Ngọt_] Chương 4

 Cuối cùng, dưới ánh mắt chăm chú im lặng, trầm ngâm của Lục Khang, tôi đã ngông cuồng mà hất nửa chai cồn lên vết thương của anh zai.

Tiếp theo, tôi dùng cả ba cuộn băng gạc để quấn chặt cả phần ngực hắn ta, kín mít không một kẽ hở. 

Còn nghiêm túc thắt một cái nơ bướm ở đằng trước.

Cho đến khi Lục Khang khóe miệng co giật kéo tôi ra.

Trước khi ra khỏi cửa, anh zai còn khen ngợi tay nghề của tôi cơ.

"Sao không trả lời tin nhắn?"

Vừa xuống lầu, Lục Khang đã đưa ra câu hỏi xoáy vào linh hồn.

Tôi: ???

Cái này còn cần phải hỏi à, tôi trả lời tin nhắn của cậu thì cậu còn để tôi đi được chắc?

Tôi còn chưa hỏi cậu làm sao mà tìm ra tôi đấy!

Lục Khang chọc ngón tay lên trán tôi. 

"Cậu đăng lên vòng bạn bè nói trúng thưởng, tên tiệm bánh ghi rõ ràng như vậy, sao tôi không tìm ra được?"

Hiểu rồi, lần sau phải lén lút hơn nữa. Lục Khang lại búng vào trán tôi một cái.

"Lần sau tự giữ cái đầu tỉnh táo vào, đừng có vô duyên vô cớ ở chung phòng với cái loại người không đàng hoàng, dễ gây hiểu lầm lắm."

Tôi: ......

Chỉ có cậu tư tưởng đen tối mới nghĩ linh tinh thôi.

Nhưng rõ ràng, khi đối diện với Lục Khang, khí thế của tôi luôn vô thức bị lùn đi một phân.

Tôi nghi ngờ nghiêm trọng, đó là ảnh hưởng không thể xóa nhòa của bóng ma thời thơ ấu.

Dù sao thì Lục Khang từ nhỏ đến lớn, trong nhà tôi, đều là "con nhà người ta". 

Dường như phản bác bất kỳ câu nào của hắn, cũng là tôi đang phạm sai lầm.

Tiếng bước chân hơi dồn dập đuổi theo từ phía sau, anh zai trồng răng xách theo một cái hộp, sải bước lớn thẳng tới chỗ tôi.

Lục Khang phản ứng nhanh, lập tức dang tay chắn trước mặt tôi.

Khiến tôi phải vòng qua bên cạnh hắn, cố gắng thò cái đầu ra ngoài.

Anh zai nhét cái hộp vào tay tôi.

"Cô quên đồ này."

Lục Khang muốn đỡ lấy hộ tôi, nhưng bị anh zai một tay gạt ra: "Tôi tặng cô ấy, liên quan gì đến anh?" 

Khoảnh khắc đó, nếu ánh mắt có thực chất, tôi thậm chí có thể nhìn thấy tia lửa điện kỳ lạ giữa hai người đàn ông. 

Khiến tôi thậm chí cảm thấy, hành vi từ chối nhận thư tình  ao lâu nay của Lục Khang dường như đã được giải thích thỏa đáng.

Chẳng lẽ...

Tên nhóc này là gay sao?

Nếu không thì, sao lại liếc mắt đưa tình với một người đàn ông trưởng thành như vậy chứ?

Anh zai dứt khoát mở hộp cho tôi, lại nhét thêm cái thìa vào tay tôi.

"Ăn đi, ngay tại đây này."

Sau đó dường như liếc nhìn Lục Khang một cái, lại nói thêm.

"Rời khỏi tầm mắt tôi, cái thứ này sẽ không giữ được đâu."

Trong hộp, một phần bánh kem được làm cực kỳ tinh xảo được đặt ngay ngắn.

Mùi kem béo ngậy và vị bánh ngọt thanh xộc vào mũi tôi, dâu tây đỏ tươi và xoài vàng óng chiếm trọn thị giác của tôi.

Bên cạnh, ngọn lửa chiến thần trên người Lục Khang dường như đã bốc cháy lên tận trời.

Thật tuyệt vời, dám để người khác ăn đồ ngọt trước mặt một nha sĩ! Lục Khang và anh zai trồng răng đã tiến hành một cuộc tranh luận dai dẳng về việc liệu ăn đồ ngọt có dẫn đến sâu răng hay không.

Lục Khang nói rằng tôi ăn một miếng, cho dù là thả lỏng tiêu chuẩn, cũng là sự sỉ nhục lớn nhất đối với sự nghiệp của hắn.

Anh zai thì lại cho rằng nếu tôi không ăn một miếng nào, thì đó là sự coi thường lớn nhất đối với sự nghiệp của hắn ta.

Cuối cùng, cả hai người đồng thời nhìn về phía tôi, đồng thời nói một câu.

"Cô quyết định đi."

Tôi ôm hộp bánh kem nhỏ, run rẩy trong làn gió nóng mùa hè.

Ăn, hay không ăn, đây cũng là một vấn đề.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘