[Kem Ngọt_] Chương 19

 Mặc dù Từ Hàng không đến, nhưng trên WeChat thường xuyên trò chuyện vu vơ với tôi.

Hôm nay gửi ảnh sản phẩm mới cho tôi, ngày mai hỏi tôi có ăn uống đàng hoàng không.

Tạo đủ cảm giác tồn tại.

Lục Khang nghiêng đầu, nhìn tôi một cái.

"Thích hắn như vậy à?"

Trực giác mách bảo tôi, đây tuyệt đối là một câu hỏi đoạt mạng, không thể nói bừa.

Vì vậy tôi do dự một chút, quay đầu sang bên kia, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lục Khang cười khổ một tiếng.

"Yên tâm, tôi không nói với dì Trịnh đâu."

Đúng đúng đúng, anh không nói với mẹ tôi, còn có thể nói với ba tôi, còn có thể nói với mẹ anh, cũng có thể nói với ba anh.

Tin anh thì tôi đúng là ngốc hết thuốc chữa.

Lục Khang thở dài một hơi.

"Trước đây tôi luôn cảm thấy, cô vẫn là bé con chạy theo sau lưng tôi."

"Quay đầu nhìn lại, cô cũng đã lớn rồi."

Tôi: ……

Tôi không lớn lên thì chẳng lẽ teo nhỏ lại hả cha?

Lục Khang vừa lái xe, vừa lảm nhảm với tôi cứ như một người lớn trong nhà.

Từ lịch sử đen tối lúc tôi cởi truồng chơi ở nhà hắn, cho đến khi tôi học tiểu học có cậu bé khóa trên chạy đến đưa thư tình cho tôi, bị hắn nhanh tay lẹ mắt kịp thời chặn lại, cuối cùng nhớ lại việc tôi đã phải xem thư tình cho hắn ròng rã sáu năm.

Tôi hận không thể trực tiếp khâu miệng hắn lại.

Tôi và Lục Khang cách nhau hai tuổi, lại đi học muộn hơn hắn một năm, lúc hắn học cấp hai thì tôi vừa tròn lớp sáu.

Lớp sáu à…

Đám học sinh cấp hai đó thực sự có thể làm ra chuyện, lặn lội đường xa chạy đến cổng trường tiểu học bên cạnh chặn tôi lại, nhét thư tình cho tôi, nói là Lục Khang chỉ định phải đưa cho tôi.

Nhận được bức đầu tiên tôi ngơ ngác.

Nhận được bức thứ hai tôi từ chối. Đến bức thứ ba, tôi đã tê liệt rồi.

Chữ còn chưa nhận hết, đã phải buộc lòng chịu đựng sự tàn phá này.

Đến mức tôi có một khoảng thời gian dài, viết văn cũng toát ra cái vẻ làm màu bị cưỡng ép -- do xem thư tình mà ra.

Lục Khang vẫn đang lải nhải những chuyện không đâu vào đâu, tôi nghe mà cảm thấy bực bội một cách kỳ lạ, cũng không biết lấy can đảm từ đâu, trực tiếp ngắt lời hắn.

"Chuyện cũ cũng không cần nghĩ nhiều làm gì, sau này người nào đó tỏ tình với anh, anh cũng không thể bắt họ kết bạn WeChat với tôi nữa."

Lục Khang ngẩn ra, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

"Sau này cũng sẽ không còn nữa."

Tôi không nghe rõ lắm.

"Sau này không còn gì nữa?"

Phía trước vừa vặn đèn đỏ chuyển sang xanh.

Lục Khang nhấn ga hơi mạnh, xe "ù" một tiếng vọt nhẹ về phía trước một đoạn.

"Thực ra Từ Hàng cũng được, sau này tôi tra lại hồ sơ mạng xã hội của hắn, không có tình trường lằng nhằng gì."

Tôi "ồ" một tiếng, không bày tỏ ý kiến.

Lục Khang: "Hai chúng ta lớn lên cùng nhau, tôi nhớ trước đây cô thường kéo tôi chơi trò gia đình, tôi làm anh trai, cô làm em gái."

Dừng lại một chút, hắn nghiêng đầu nhìn tôi một chút.

"Cũng không biết sau này cô sẽ luôn coi tôi là anh trai không."

Màn hình điện thoại sáng lên một chút.

Từ Hàng gửi cho tôi một bức ảnh bánh Souffle vừa nướng, phồng xốp, nhìn là thấy rất ngon.

Tôi cúi đầu khóa màn hình lại.

Trước đây cũng có lúc không muốn coi anh là anh trai, chỉ là chưa từng nói ra.

Sau này cũng sẽ không nói nữa.

Lục Khang lại cười cười.

"Dù sao đi nữa, sau này tôi cũng chỉ có thể xem cô là em gái."


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘