[Kem Ngọt_] Chương 17

 Đúng vậy, Lục Khang trốn việc ngay giữa trưa, giờ này tôi đoán người ta đã đi ăn trưa hết rồi.

Vì các bà mẹ bà nội đứng bên cạnh bãi cát không chịu nổi cái nóng mùa hè, nên đã gọi bọn trẻ rút quân rồi.

Tôi hơi muốn an ủi Lục Khang một chút, nhưng thực sự không biết nên nói gì.

Cuối cùng chỉ có thể đồng hành cùng hắn, đội nắng trưa hè, thong thả đi dạo một vòng trong khu vui chơi ngay cả bóng cây cũng không có.

Lục Khang nhìn tôi, mở miệng, dường như là muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói được lời nào, lặng lẽ đưa tôi về nhà.

Khoảnh khắc hắn ra khỏi cửa, trong đầu tôi vô duyên vô cớ bật ra một từ rất kỳ quái. Duyên phận đã hết.

Tôi cũng không biết tại sao.

13.

Cuộc sống một mình ở nhà luôn dễ dàng và phóng túng.

Tôi tắm rửa xong sớm, nằm trên giường lướt Weibo.

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi sắp ngủ thiếp đi, cuộc gọi wechat đột nhiên nhảy ra.

Ảnh đại diện của chủ tiệm bánh thủ công mà tôi chỉ từng gặp một lần, rung lên khiến lòng bàn tay tôi tê dại.

Tôi mơ mơ màng màng nhấn nút nhận.

Âm nhạc chói tai cộng với giọng chủ tiệm kêu trời kêu đất, suýt chút nữa đã tiễn tôi đi một chuyến luôn.

"Em gái cứu mạng với, chỉ có bé mới trấn áp được hắn thôi!"

Tôi: ……

Ông chủ thành thạo nói sơ qua cho tôi mọi chuyện, không ngoài việc Từ Hàng uống quá chén, lê lết trong quán bar không chịu đi, ai khuyên cũng không có tác dụng, hỏi tôi có thể giúp một tay không, để hắn chịu nghe lời một chút, dù sao cũng đừng ngủ ngoài đường.

Tôi ban đầu muốn nói, anh còn không khiêng nổi, tôi đến cũng vô ích.

Nhưng chủ tiệm bán thảm quá giỏi, lời trong ý ngoài đều là, nếu tôi không đến thì hắn chắc chắn sẽ bị người ta đánh cho một trận tơi bời rồi quẳng ra đường tự sinh tự diệt, không chừng còn bị bắt vào hầm than đen đời này coi như hủy hoại, nên khẩn cầu tôi lộ diện chăm sóc, mọi việc nặng nhọc cứ để hắn ta làm, tôi chỉ cần có trách nhiệm gọi Từ Hàng tỉnh lại là được.

Cuối cùng chủ tiệm dứt khoát gọi xe Didi giúp tôi, một bước đến đích ngay, sẽ đón tôi dưới lầu, ngay cả việc gửi định vị cũng tiết kiệm luôn.

Với tâm lý may mắn là Lục Khang chắc chắn sẽ không kiểm tra vào lúc mười giờ tối, tôi thay quần áo xuống lầu đi thẳng đến địa chỉ chủ tiệm gửi cho tôi.

Lúc tôi đến, Từ Hàng đã gục trên sofa của khu vực bàn riêng.

Chủ tiệm nhìn thấy tôi cứ như nhìn thấy người thân thất lạc đã lâu vậy, trực tiếp ấn tôi xuống trước mặt hắn, hét to: "Cậu xem ai đến này?"

Tôi phải thừa nhận, lúc đó, cú đấm của Từ Hàng, cách mặt tôi chỉ 0.01 giây.

Hắn chắc là có tính cáu ngủ khá nặng.

Khoảnh khắc mở mắt ra, tôi thấy rõ ràng, biểu cảm trên mặt hắn, lần lượt từ giận dữ, rồi đến kinh ngạc, sau đó biến thành không thể tin được, cuối cùng lại quay trở về giận dữ.

Cú đấm lớn bằng bao cát kia, cuối cùng mang theo gió, tạm thời rẽ một vòng, lướt qua má tôi, giáng thẳng vào mặt chủ tiệm vẫn đang giữ chặt tôi.

"Ai cho mày gọi cô ấy đến cái chỗ này?"

Tôi: ……

Chủ tiệm: ……

Từ Hàng đấm chủ tiệm xong, nheo mắt lại nhìn tôi hai lần, rồi lại nhìn xung quanh.

Sau đó hắn đột nhiên kéo tôi đứng dậy, cắm đầu chạy.

Chủ tiệm đuổi theo sau "ai ai ai" kêu vài tiếng, cũng chẳng kêu ra được cái gì, đoán chừng là bấm bụng đi tính tiền cho Từ Hàng rồi.

Tôi cũng không biết, tại sao một người uống quá chén lại có thể chạy nhanh như vậy.

Hơn nữa sở dĩ tôi đoán hắn uống quá chén, bởi vì lúc chạy, hắn đã bỏ qua chiếc mô tô iu dấu của mình, cố chấp dùng hai cái giò chạy ra cái cảm giác nhanh như gió táp. Đám đông ồn ào ven đường và dòng xe cộ qua lại bị hắn bỏ xa phía sau.

Hắn kéo tôi quen cửa quen nẻo đi qua mấy con hẻm quanh co bảy khúc, mãi cho đến khi chạy đến dưới vòng đu quay lớn nhất thành phố, mới dừng lại, thịch một cái ngồi bệt xuống đất, vừa thở dốc vừa nhìn tôi cười.

"Ngồi không?"

Tôi đang bận thở hổn hển, không có thời gian để ý đến hắn.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘