[Kem Ngọt_] Chương 14

 Tôi: ......

Đó là vì người ta không khó tính được không!

Tôi quấn hắn thành một cái xác ướp mà người ta còn khen tôi tay nghề tốt kia?

Anh nhìn lại anh xem?

Tôi dán cao dán lệch một centimet, anh la hét như gặp phải ma quỷ vậy.

Người không biết còn tưởng tôi làm gì anh cơ.

Đương nhiên, tôi thực sự tò mò hắn rốt cuộc đã lấy được cái nhược điểm gì của tên kia, đến mức phải suốt đêm qua đây để khoe công.

Lục Khang cố tình làm bộ làm tịch, sai khiến tôi đã đời, mới chuyển sang kiểu chập mạch khác.

"Cô khá quan tâm đến chuyện của hắn, tôi nói chuyện khác có thấy cô nghe lời như vậy đâu."

Tôi muốn lật bàn.

Là anh cầm tài liệu của hắn đến móc tôi, tôi không cắn câu thì anh lại nói tôi không quan tâm đến chuyện của mình!

Chính diện và phản diện đều do anh nói hết, vậy thì tôi chỉ cần chờ bị mắng thôi đúng không?

Dù sao thì đối đầu với Lục Khang tôi cũng chưa bao giờ thắng, hắn có chập mạch hơn nữa, tôi cũng chỉ có thể chọn phó mặc số phận.

"Anh có cho xem không, không cho xem thì tôi không xem nữa."

Lục Khang lại hỏi tôi một lần nữa.

"Cô chắc chắn?" Tôi muốn khóc đến nơi rồi.

Anh cho tôi một câu trả lời dứt khoát đi!

Cũng không biết là câu nịnh hót nào của tôi đã đúng chỗ, Lục Khang cuối cùng đập túi tài liệu vào lòng tôi.

"Tự cậu xem đi."

Cũng không biết Lục Khang rốt cuộc đã đi con đường nào mà có được phần tài liệu này.

Bên trong là bản sao đầy đủ của thông tin chi tiết về anh zai bánh kem.

Bao gồm cả tài khoản mạng xã hội, tình hình gia đình, lịch sử học tập, và cả quá trình trưởng thành của hắn.

12.

Bên cạnh hai chữ Từ Hàng, là ảnh thẻ cỡ lớn màu đen trắng của anh zai bánh kem, được sao chụp cùng tài liệu. Chắc là ảnh chụp lúc hắn còn đi học, lông mày ánh mắt chưa phát triển hết, biểu cảm trên ảnh rõ ràng vừa non nớt và ngây thơ.

Lục Khang ngồi trên sofa chờ tôi xem xong.

"Hôm nay Dì Trịnh gọi điện hỏi tôi tại sao cô tắt máy, tôi nói cô lấy điện thoại chung của phòng khám để liên lạc với khách hàng, điện thoại để trong văn phòng sạc pin, giúp cô lấp liếm rồi."

"Dì Trịnh sợ cô không mang theo chìa khóa, nên đưa cho mẹ tôi một chiếc chìa khóa, bảo tôi nhân tiện đưa cho cô lúc đưa cô về."

"Nếu cô thực sự thích hắn, nhất định phải ở bên hắn, vậy ít nhất cũng phải xem xem hắn là người như thế nào, rồi lại quyết định."

Tôi vừa nghe Lục Khang lải nhải vừa lật ra phía sau.

Không thể không nói, nếu tài liệu không bị làm giả, thì hồ sơ của anh zai bánh kem này, quả thực có phần vô cùng xuất sắc.

Cha ruột nghiện ma túy vào tù, hiện tại vẫn đang bị giam trong trại cai nghiện.

Mẹ ruột dựa vào bán hàng rong làm ăn nhỏ để nuôi hắn học hết cấp hai.

Từ tiểu học đã là đầu gấu du côn, cấp hai bị kỷ luật rồi bỏ học, lịch sử đi học chính là toàn bộ quá trình quật khởi của một anh gà rừng.

Có lẽ là do trời phú cho chén cơm, tên này thực sự có thiên phú trên con đường ẩm thực, năm năm trước tự mình tích cóp đủ tiền, sang Ý sống ba năm, hai năm trước về nước, hiện tại đang làm thợ làm bánh ngọt trong bếp sau của một khách sạn.

Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí còn nghĩ, chắc Lục Khang đã tìm đến thám tử tư trong truyền thuyết rồi.

Nếu không thì trong vòng một ngày, làm sao hắn có thể tìm được đầy đủ những tài liệu hang cùng ngõ hẻm này.

Lục Khang vô cùng kiên nhẫn chờ tôi lật xem xong.

Rồi hỏi tôi: "Cô còn muốn tìm hắn ta nữa không?"

Tôi: ……

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, chuyện Lục Khang nói, có lẽ là đúng.


Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘